Monday, August 2, 2021

Truyện cổ Phật gia: Người đại phú quý hơn cả quốc vương vì nhân duyên gì?

-


Thấy Thụ Đề Ca còn giàu sang sung sướng hơn cả mình, quốc vương không phục, liền sai sứ thần đi gọi Thụ Đề Ca đến, cả hai cùng nhau ngồi xe đi gặp đức Phật. Quốc vương hỏi: ‘Thưa Thế tôn! Thụ Đề Ca là thần tử của con, kiếp trước ông ta có công đức gì mà nữ nhân và phòng ốc của ông ta đều hơn con?’…

Ngày xưa tại vương quốc Ma Kiệt Đà (Magadha) của Ấn Độ cổ xưa, có một vị trưởng giả tên là Thụ Đề Ca – tiếng Pali gọi là Jotika, là một vị đại thần trong triều đình. Thụ Đề Ca cực kỳ giàu có, kho bạc trong nhà chất đầy vàng bạc châu báu vô cùng chói mắt, nhà kho đầy ắp lương thực, nhà cửa được xây dựng xa hoa tráng lệ. Người hầu kẻ hạ trong nhà của ông nhiều vô số kể, nhiều đến nỗi không thể đếm chính xác là có bao nhiêu người.

Có một hôm, người hầu nhà Thụ Đề Ca phơi khăn bên cạnh hồ nước trong hậu hoa viên, bỗng nhiên một cơn gió lớn nổi lên, thổi bay một chiếc khăn trắng, chiếc khăn đó bay phất phơ trên trời rồi sau đó bay đến trước cung điện của quốc vương. Quốc vương đang cùng các đại thần bàn bạc quốc sự ở bên trong cung điện, đột nhiên nhìn thấy từ trên trời bay đến một chiếc khăn trắng, ngài vội vàng kêu các đại thần bói xem là chuyện tốt hay chuyện xấu. Các đại thần đều có cùng một ý kiến, nói với quốc vương rằng: “Đây là khăn trắng mà ông trời ban cho chúng ta, là điềm lành dự báo quốc gia sắp hưng thịnh”.

Trong lúc mọi người đang bàn luận sôi nổi, chỉ có Thụ Đề Ca là im lặng không lên tiếng. Quốc vương nói với Thụ Đề Ca: “Các vị đại thần đều nói đây là chuyện tốt, tại sao ông không nói một lời nào?”, Thụ Đề Ca trả lời: “Không dám giấu quốc vương, thần cho rằng chiếc khăn trắng đó là khăn trong nhà thần, ngày thường dùng để lau tay, người hầu thường phơi ở bên cạnh hồ nước trong hậu hoa viên, nhưng mà lúc nãy bị gió to thổi bay. Chính vì nguyên nhân này, mà thần không nói lời nào”.

Nhiều ngày sau, quốc vương đang ngồi cùng với các đại thần, đột nhiên nhìn thấy có một đóa hoa cửu sắc to bằng một cái bánh xe rơi từ trên trời xuống, lại tình cờ rơi xuống ngay trước mặt quốc vương, quốc vương lại kêu quần thần bói quẻ xem là nguyên nhân gì. Quần thần cũng giống như lần trước, tất cả đều đồng loạt với nói với quốc vương: “Đây là ông trời ban dấu hiệu tốt lành cho vương quốc chúng ta, dự báo quốc gia sắp hưng thịnh”. Chỉ có Thụ Đề Ca vẫn im lặng không nói gì. Quốc vương nói với Thụ Đề Ca: “Các vị đại thần đều nói đây là chuyện tốt lành, tại sao chỉ có mình ông là không nói gì?”, Thụ Đề Ca trả lời rằng: “Không dám giấu quốc vương! Đây là bông hoa rụng trong vườn hoa của nhà thần, bị gió thổi bay đến nơi này”.

Quốc vương nói với Thụ Đề Ca: “Các vị đại thần đều nói đây là chuyện tốt lành, tại sao chỉ có mình ông là không nói gì?” (Ảnh minh họa: Lấy từ cuốn sách “Baburnama” của thế kỷ 15, 16)

Quốc vương cảm thấy rất kinh ngạc, nói với Thụ Đề Ca: “Trong nhà của ông sao lại có thứ kỳ diệu như vậy, ông về nhà sắp xếp một chút, ta muốn dẫn theo hai mươi vạn người đến nhà ông xem”. Thụ Đề Ca mỉm cười nói rằng: “Vậy thì mời quốc vương đi theo thần! Nhà thần có giường chiếu tự nhiên, không cần người trải; có thức ăn tự nhiên, không cần người nấu, tự nhiên mang đến mà không cần truyền gọi, tự nhiên mang đi mà không cần để ý”.

Thế là, quốc vương thực sự dẫn theo hai mươi vạn người đi đến nhà của Thụ Đề Ca, đoàn người của quốc vương với khí thế hùng hồn bước thẳng vào lối đi ở cổng chính, chỉ thấy bên trong cánh cửa có một cậu bé, mày thanh mục tú, vô cùng khôi ngô. Sau khi quốc vương nhìn thấy cậu bé này liền hỏi Thụ Đề Ca: “Đây là con trai của ông sao?”, Thụ Đề Ca nói: “Không dám giấu quốc vương, đây là cậu bé giữ cửa”. Đi vào bên trong, đến cổng giữa, lại nhìn thấy có một cô bé đang đứng bên cạnh lối đi, cô bé này vô cùng xinh đẹp và đoan trang. Quốc vương hỏi: “Đây là con gái của ông phải không?”, Thụ Đề Ca lại trả lời: “Không dám giấu quốc vương! Nó vẫn là người hầu canh cửa”.

Đi tiếp vào bên trong, bước vào đại sảnh, các bức tường bên trong căn nhà được làm bằng bạc, sáng chói vô cùng, nền đất được lót bằng pha lê trong suốt, vô cùng lấp lánh, sáng như một tấm gương khổng lồ, quốc vương còn tưởng rằng là một hồ nước trong, mà không dám bước tiếp về phía trước. Thụ Đề Ca đưa quốc vương bước vào bên trong căn nhà, chỉ thấy giường được làm bằng vàng, tất cả bàn ghế đều làm bằng ngọc, trong nhà treo 120 tấm rèm che bằng vàng và bạc.

Vợ của Thụ Đề Ca vô cùng đoan chính, bước lên hành lễ với quốc vương, đột nhiên nước mắt rơi xuống. Quốc vương cảm thấy rất kỳ lạ liền hỏi: “Ngươi nhìn thấy ta tại sao lại phải rơi lệ chứ?” Thụ Đề Ca vội vàng trả lời: “Không dám giấu quốc vương! Là bởi vì ngửi thấy mùi khói của quốc vương, cho nên chảy nước mắt”. Quốc vương cảm thấy không vui, nói rằng: “Bá tánh bình dân đốt bơ để thắp sáng, các đại thần thắp đèn cầy để thắp sáng, quốc vương đốt sơn mài để thắp sáng, cũng không có khói, sao lại chảy nước mắt được chứ?”

Thụ Đề Ca nói: “Không dám giấu quốc vương! Trong nhà thần có một viên minh nguyệt thần châu treo ở trong đại điện, ban ngày và ban đêm đều không có gì khác biệt, vì vậy nhà thần không cần dùng lửa. Quốc vương là vua trong khói lửa (ý muốn nói vua trong thế giới cần dùng đến lửa), vì vậy có thể ngửi thấy mùi khói”.

Phía trước đại sảnh có một tòa lầu cao mười hai tầng. Quốc vương bước lên tòa lầu đó, ngắm nhìn xung quanh, toàn bộ cảnh vật trong thành đều được thu nhỏ trong tầm mắt, quốc vương ở lại nơi này, lưu luyến không muốn quay về, cứ như thế mà ở suốt một tháng trời. Các đại thần đều khuyên quốc vương nên quay về hoàng cung để xử lý việc triều chính, quốc vương nói: “Không vội, ở thêm một thời gian nữa”.

Thụ Đề Ca đưa quốc vương đi tham quan khu vườn ở sân sau, ngâm mình trong hồ nước suối tuôn chảy tự nhiên, các loại đồ ăn thức uống và trái cây đều rất ngon miệng, thơm ngọt vô cùng, khiến người ta không cưỡng nổi cảm giác yêu thích. Chớp mắt lại một tháng trôi qua, các đại thần lại một lần nữa khuyên quốc vương nên quay về cung xử lý việc triều chính, quốc vương khi này mới chịu rời khỏi nhà Thụ Đề Ca trong sự luyến tiếc. Khi đi, Thụ Đề Ca tặng cho quốc vương rất nhiều vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc. Sau đó hai mươi vạn người ngồi lên xe ngựa cùng quốc vương rời khỏi.

Quốc vương quay trở về hoàng cung, trong lòng tức giận vì cảm thấy bất công. Thế là quốc vương cho triệu tập các đại thần ngoại trừ Thụ Đề Ca, sau đó cùng nhau bàn bạc: “Thụ Đề Ca là thần tử của ta, tại sao phòng ốc, nữ nhân trong nhà ông ta đều siêu việt ta? Ta muốn cho binh lính đi chinh phạt ông ta, mọi người thấy thế nào?” Quần thần vốn dĩ cũng rất đố kỵ với sự giàu có của Thụ Đề Ca, bây giờ thấy quốc vương đề xuất chinh phạt Thụ Đề Ca, nên tất cả đều đồng ý.

Thế là, quốc vương thống lĩnh bốn mươi vạn binh lính, bao vây nhà của Thụ Đề Ca thành mấy trăm vòng, đánh trống khua chiêng, kêu gào hò hét, chuẩn bị tấn công. Trong nhà Thụ Đề Ca có một đại lực sĩ hộ viện (hộ viện nghĩa là bảo vệ sự an toàn của ngôi nhà), tay cầm một cây trượng vàng, chỉ múa trượng một chút, pháp thuật của đại lực sĩ này đã khiến cho bốn mươi vạn quân triều đình đồng loạt ngã khuỵu xuống, tay chân cong queo, cơ thể vặn vẹo, lắc đầu lắc cổ, giống như những người say lăn lộn dưới đất mà không thể bò dậy được.

Trong nhà Thụ Đề Ca có một đại lực sĩ hộ viện, tay cầm một cây trượng vàng, chỉ múa trượng một chút… (Ảnh minh họa: Sound Of Hope tổng hợp)

Lúc này, Thụ Đề ca ngồi trên bánh xe cưỡi mây (phi vân luân xa) từ trên trời trở về, nhìn thấy toàn bộ đội quân của quốc vương đều đang nằm ở dưới đất, ông đứng giữa không trung hỏi rằng: “Các ngươi đến đây làm gì? Tại sao đều bò ở dưới đất không thể đứng dậy?” Mọi người đành phải nói ra sự thật. Thụ Đề Ca hỏi tiếp: “Vậy bây giờ các ngươi có muốn đứng dậy không?” Mọi người đồng thanh đáp: “Muốn!” Thế là Thụ Đề Ca dùng mắt thần nhìn qua một lượt, bốn mươi vạn người mới có thể đứng dậy, hoảng loạn bỏ chạy.

Quốc vương không phục, liền sai sứ thần đi gọi Thụ Đề Ca đến, cùng nhau ngồi xe đi gặp đức Phật. Quốc vương hỏi: “Thưa Thế tôn! Thụ Đề Ca là thần tử của con, kiếp trước ông ta có công đức gì mà nữ nhân và phòng ốc của ông ta đều hơn con?”

Đức Phật nói: “Thụ Đề Ca từng là một thương chủ, quản lý 500 thương gia. Có một lần, Thụ Đề Ca dẫn theo năm trăm thương gia, mang theo những món đồ quý giá đi ngang qua con đường hiểm trở, gặp phải một người tu sĩ bị bệnh trong rừng sâu, họ dựng nhà tranh cho tu sĩ, trải chăn đệm thật dày cho tu sĩ, cho tu sĩ nước uống, lương thực, vật dụng nấu ăn, và cả đèn đuốc. Vị thương chủ được nhận phúc báo ấy, cũng chính là Thụ Đề Ca hôm nay. Còn người tu sĩ bị bệnh đó chính là ta trong quá khứ, còn năm trăm thương gia đó đều được đắc quả A La Hán”.

(Đây là câu chuyện cổ xưa của Ấn Độ vào thời đức Phật Thích Ca Mâu Ni vẫn còn tại thế)

Theo Sound of Hope
Châu Yến biên dịch

Có thể bạn quan tâm:

  • Khi con gái trở về từ cõi chết: Câu chuyện của người mẹ có con gái bị ung thư tử cung di căn hạch

videoinfo__video3.dkn.tv||e544cb473__



DKN.TV

Tùng
Tin vịt trên internet nhiều quá.
Có những thứ mình muốn, và cũng có những thứ mình cần. Những thứ mình cần quan trọng hơn.
Chúc mọi người có một ngày tốt lành.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Đọc Nhiều

Mới Đăng

- Quảng cáo -

Cùng Chuyên Mục
Recommended to you