Wednesday, September 22, 2021

Tà linh phụ thể bị xử lý thế nào trong văn hóa Đông Tây?

-


Văn hóa truyền thống phương Đông và phương Tây đều nhìn nhận con người là anh linh của vạn vật, không cho phép tà linh, ma quỷ phụ thể – đeo bám lên thân thể con người…

Trong lịch sử từ cổ chí kim, từ tác phẩm văn học cho đến điện ảnh và truyền hình, thái độ phủ nhận và diệt trừ tà linh “phụ thể” của các nền văn hóa phương Đông – Tây đều nhất trí với nhau. Sử sách cũng lưu lại không ít những câu chuyện về các vị Giác Giả và cao nhân tu hành có năng lực đã xuất tâm từ bi, vì con người mà khu trục tà linh, phụ thể, giải thể tà ác.

Đạo nhân vót mộc kiếm, ra tay trấn hồ yêu

Trong cuốn tiểu thuyết kinh điển “Phong Thần diễn nghĩa”, con hồ ly ngàn tuổi (cáo thành tinh) đã lộng hành giết nguyên thần của Tô Đát Kỷ và gắn nó vào nhục thể của Đát Kỷ. Sau khi vào cung, cô ta đã dùng mỹ sắc mê hoặc Trụ vương, tàn hại các đại thần. Trụ vương vì tham luyến mỹ sắc của Đát Kỷ, ngày ngày hoang dâm, không quan tâm đến triều chính.

Hình tượng Đát Kỷ trong tranh của Hokusai (Nguồn: Wikipedia).

Một ngày nọ, cao nhân đắc đạo Vân Trung Tử ở núi Trung Nam, nhìn thấy cung đình Triều Ca yêu khí ngất trời, khó tránh dưỡng thành đại loạn trong tương lai, ông đã xuất tâm từ bi, vì Trụ Vương mà trừ khử yêu nghiệt. Vì vậy, ông đã dùng một đoạn gỗ tùng khô vót thành một thanh mộc kiếm, tiến vào cung và dâng lên Trụ Vương, khuyên Trụ vương treo nó trên tầng thượng để trấn yêu.

Khi Đát Kỷ nhìn thấy thanh mộc kiếm, cô ta kinh hãi toát mồ hôi lạnh. Vân Trung Tử đạo hạnh cao thâm, chỉ với một thanh kiếm gỗ, đã khiến yêu ma Đát Kỷ gần như bị tiêu diệt. Trụ Vương nhìn thấy hơi thở của Đát Kỷ yếu dần, vội vàng hạ lệnh hỏa thiêu thanh mộc kiếm.

Con hồ ly ngàn tuổi này không chỉ gắn vào nhân thể, mà còn giết chết nguyên thần của chủ nhân, giở đủ trò ma mị tà ác khiến cả triều đình ô yên chướng khí. Kể từ đó yêu khí trùm hoàng cung, oán than vang khắp nước, Trụ Vương triền miên thác loạn điên đảo xa hoa, khiến lòng người ly tán, oan khí ngất trời. Trụ Vương nghe theo yêu nghiệt mà không nghe lời cao nhân đắc Đạo, cuối cùng hủy hoại cả giang sơn gấm vóc.

Công tử bị Liễu tinh mê dụ, Pháp sư làm phép đuổi tà yêu

Cuốn “Di Kiên Bính Chí” Tập 16 ghi lại chuyện Đào Thoán, Huyện lệnh của huyện Gia Hưng, tỉnh Chiết Giang, có một cậu quý tử. Một năm nọ, trong lúc đi ra ngoài thì Đào công tử gặp một thiếu nữ, và đi chơi với thiếu nữ đó vài lần. Thiếu nữ này cũng tặng chàng một bài thơ lưu niệm rằng:

“Sinh vi mộc mão nhân
Tử tác u độc quỷ
Tuyền môn trường dạ khai
Khâm vi đãi quân chí”.

Dịch thơ:

“Sống là người mộc mão (*)
Chết làm quỷ cô đơn
Cửa tuyền thâu đêm mở
Đợi chàng: chăn gối thơm”
.
(*) Chú thích: chữ mộc 木 và chữ mão  卯 ghép thành chữ liễu 柳
[Tham khảo bản dịch thơ của Vô danh cư sỹ].

Kể từ đó, con trai của Đào Thoán đột nhiên tính tình đại biến, lời nói và cư xử khác hẳn ngày thường. Đào Thoán đã mời một số pháp sư đến trị liệu bằng nhiều cách khác nhau nhưng đều vô hiệu.

Một lần nọ, Pháp sư Nguyên Tịnh tình cờ có việc đến Tú Châu (Gia Hưng). Nguyên Tịnh là người tu hành trong sạch, đạo hạnh uyên thâm, người dân ở Giang Nam đều tôn kính ông. Đào Thoán cũng nghe danh tiếng của Pháp sư Nguyên Tịnh nên đã đến cầu xin ông tương trợ.

Pháp sư Nguyên Tịnh đến nhà Đào Thoán với một cây quải trượng, kết đàn tố pháp, khu trục tà linh. Đêm đó, con trai của Đào Thoán đã được ngủ yên.

Ngày hôm sau, Pháp sư Nguyên Tịnh đả tọa song bàn, và chất vấn phụ thể ám trên thân của con trai Đào Thoán, nói: “Ngươi đến từ đâu?” Con phụ thể trả lời: “Tôi sống ở phía đông Hội Kê, sườn núi phía nam, xung quanh nhà có cây cổ thụ”. Pháp sư Nguyên Tịnh lại hỏi: “Họ của ngươi là gì?” Phụ thể trả lời: “Ngô vương sơn hạ vô nhân xứ, kỷ độ lâm phong học vũ yêu”. Tạm dịch: “Dưới chân núi Ngô nơi vắng vẻ, bao phen học múa gió mây vờn”.

Nguyên Tịnh nói, “Vậy ngươi họ Liễu, phải không?” – Pháp sư đoán rằng phụ thể này là một Liễu tinh (cây liễu cổ thụ thành tinh), khi ấy Đào công tử liền cười.

Pháp sư Nguyên Tịnh đã khai đạo cho “Liễu tinh”, ông nói: “Đã lâu như vậy, ngươi bị thế gian mê hoặc, bị vật chất trói buộc chân tay, chìm đắm trong tà dâm, lưu lạc ngàn kiếp trong cõi âm gian. Ngươi tự mình không có cách nào giải thoát, toàn trong ma thú mà tạo ra biết bao họa hại, gieo tai ương cho thế nhân”.

Pháp sư lại nói ông có thể từ bi, vì nó mà thuyết kinh Phật, yêu cầu nó hạ quyết tâm sửa chữa lỗi lầm trong quá khứ, sám hối tội lỗi, và quay trở lại bản tính thanh tịnh của mình. Liễu tinh nghe xong liền khóc lớn, không dám nói gì nữa. Đối mặt với công lực của Nguyên Tịnh và sự kiền thành của Đào Thoán, Liễu tinh không còn dám tiếp tục làm hại thế nhân, cuối cùng đã rời khỏi thân thể của con trai Đào Thoán.

Câu chuyện Chúa Giêsu trục xuất ác quỷ trong Kinh Thánh

Hiện tượng “phụ thể” không chỉ xuất hiện ở phương Đông, mà trong văn hóa phương Tây cũng có kể lại. Trong “Kinh Thánh”, có một số câu chuyện về Chúa Giê-su trục xuất phụ thể ma quỷ.

Một cậu bé bị ám bởi một hồn ma câm. Phụ thể đã tra tấn cơ thể cậu bé, ném cậu bé vào lửa và nước để cố thủ tiêu cậu, thường khiến cậu bị chuột rút và sùi bọt mép. Chúa Giêsu quở trách phụ thể, và ra lệnh cho nó ra khỏi thân thể đứa trẻ. Phụ thể bất lực kháng cự, vùng vẫy la hét, cuối cùng ly khai khỏi thân thể cậu bé.

Chúa Giê-su vì người mà trục xuất phụ thể không phải chỉ một lần trong câu chuyện của Kinh Thánh. Ông dẫn theo mười hai môn đồ và đến chỗ của những người Glasenians. Chúa Giê-su vừa xuống thuyền, liền gặp một người bị phụ thể ám; người này sau khi bị phụ thể ám vào thì hành vi dị thường. Anh ta ngày đêm ở nơi huyệt mộ, hoặc trong núi, la hét điên cuồng, còn tự đập đầu vào đá.

Vì lực phụ thể quá mạnh, người ta đã nhiều lần dùng cùm chân và xích sắt để nhốt anh ta lại, nhưng anh ta liên tiếp bẻ cùm và kéo đứt xích. Mọi người không còn cách nào giúp được cho anh ta, không ai có thể chế phục được người này.

Khi ấy, người bị phụ thể luống cuống chạy về hướng Chúa Giê-su và mười hai môn đồ, khiến các môn đồ đều run lên sợ hãi. Điều đáng ngạc nhiên là, người đàn ông chạy đến nơi thì đột nhiên quỳ xuống, cầu xin Chúa Giê-su. Mắt người không thể thấy Chúa Giêsu là vị Thánh giả, là người mang theo sứ mệnh, nhưng bầy quỷ thì biết, vì chúng ở trong không gian khác, nên chúng có thể nhìn thấy một phần nhỏ của chân tướng.

Chúa Giêsu lôi bầy quỷ ra khỏi thân thể người đàn ông. Bầy quỷ nói với Ngài rằng, chúng ta và Ngài không liên quan gì. Bọn chúng hy vọng rằng Chúa Giêsu sẽ không can thiệp. Chúa Giêsu đã sử dụng Thần lực của mình để xua bầy quỷ lên một đàn lợn, kết quả là cả đàn lợn hai nghìn con đã nhảy xuống vách đá và chết trên biển.

Sau này, một số nghệ thuật gia đã dùng câu chuyện này như một nguyên mẫu để sáng tác bức bích họa “Đàn lợn của Gadara”. Bức tranh nổi tiếng bằng da cừu “Prayer Book of the Hours” vào thời Trung Cổ cũng mô tả câu chuyện Chúa Giêsu trị quỷ.

Bức tranh da cừu “Prayer Book of the Hours” cũng mô tả câu chuyện Chúa Giê-su trị quỷ (Phạm vi công cộng).

Do sự tồn tại của hiện tượng phụ thể, trong các nền văn hóa tín ngưỡng khác nhau đều xuất hiện những người tu hành hoặc pháp sư chuyên đảm nhận trừ yêu diệt ma. Vì lý do này, các tác phẩm điện ảnh và truyền hình về chủ đề trừ tà ma cũng mở rộng. Trong niên đại khiếm khuyết tín ngưỡng và đạo đức suy đồi hiện nay, càng ngày càng có nhiều phim ảnh truyền hình trừ tà ma có xu hướng khủng bố và muốn thu hút người xem, khiến các chủ đề trừ tà trở nên thô tục và lạm dụng. Tuy nhiên, ở Nga có bộ phim xuất sắc “Đảo cô độc” (“Остров”, bản dịch khác là “Đảo Thánh nhân”) vẫn lưu giữ được quan niệm tín ngưỡng truyền thống.

Chuyện các tu sĩ xua đuổi tà ma trong bộ phim: “Đảo cô độc”

Năm 2006, bộ phim “Đảo cô độc” của đạo diễn người Nga Pavel Longkin, kể về việc Anatoly bắn chết một sĩ quan Nga dưới sự cưỡng bức của Đức Quốc xã trong Thế chiến thứ hai năm 1942, và sau đó anh bị choáng váng bởi một quả bom được đặt bởi Đức quốc xã. May mắn thay, anh đã được một tu sĩ ở nhà thờ gần đó cứu sống vào ngày hôm sau.

Vì vụ bắn giết người, Anatoly tin rằng mình có tội, và anh dành phần đời còn lại để sám hối tội lỗi. Vào ban ngày, anh làm việc nhà cho nhà thờ, vận chuyển than và đốt lửa, và làm những công việc vừa bẩn vừa mệt. Đến đêm, anh lăn ra ngủ trên đống than, không có một chiếc giường tử tế hay chăn bông đàng hoàng. Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, sống một cuộc đời như một nhà tu hành khổ hạnh. Dù anh cho rằng mình có tội nặng, nhưng ông Trời từ bi đã mở mang trí tuệ và thần thông cho anh. Anh có khả năng biết trước sự việc, chữa lành bệnh tật cho mọi người và xua đuổi phụ thể.

Năm 1976, Thượng tướng Hải quân Tikhon đưa con gái Nastia đến hòn đảo này. Con gái ông có những cử chỉ điên cuồng và vô ý thức. Ở Moscow, Tikhon đã đưa cô đến nhiều bệnh viện nhưng đều không khỏi. Ông đã nghe về những việc làm của Anatoly, vì vậy ông đã đưa con gái đến đây.

Vị Thượng tướng miễn cưỡng nói rằng, con gái ông là một người điên. Anatoly nói với ông rằng: “Con gái ông không phải là người điên, mà bị ác ma bám lên thân thể”.

Trong thời Liên Xô xưng hùng xưng bá, chủ nghĩa vô Thần và thuyết tiến hóa rót đầy lòng người. Vị Thượng tướng Hải quân này, một chức sắc quyền quý của Đảng cộng sản Liên Xô, nghe nói “bị ác ma bám lên thân thể”, liền cho rằng làm sao có chuyện đó được, và ông muốn đưa con gái ra về. Anatoly sử dụng tiếng gà để dẫn đường cho phụ thể đến một hòn đảo nhỏ. Đó là nơi anh thường thú tội lỗi giết người của mình với Chúa.

Trên hòn đảo nhỏ này, anh đã xua đuổi phụ thể cho con gái của Thượng tướng. Còn cha cô chính là viên sĩ quan bị Anatoly bắn rơi xuống biển, nhưng may mắn sống sót. Anatoly đã đuổi con phụ thể đi cho cô con gái của viên sĩ quan, và sự chuộc tội cuộc đời anh đã kết thúc. Sau khi hết những nhân duyên thế gian, anh chọn một ngày đẹp trời, nằm yên trong quan tài và thông báo ngày chết của mình.

Cuốn sách kinh điển của phương Đông là “Thượng Thư”, chương “Thái thệ thượng” có viết: “Trời đất là người mẹ sinh ra vạn vật, con người là anh linh của vạn vật”.

Nhà biên kịch phương Tây Shakespeare đã viết trong “Hamlet” rằng: “Con người là tinh hoa của vũ trụ, là linh trưởng của vạn vật”.

Ngôn ngữ phương Đông và phương Tây tuy khác nhau nhưng đều cùng một ý nghĩa “con người là anh linh của vạn vật”. Về tà linh, ma quỷ hại người, dù là Phật giáo, Đạo giáo phương Đông, hay Cơ Đốc giáo, Thiên Chúa giáo phương Tây, thì đều có cùng một cách nhìn nhận và xứ lý với phụ thể, đều muốn đuổi tà linh, giải thể tà ác, với mục đích cuối cùng là cứu rỗi nhân loại.

Theo Epoch Times
Hương Thảo biên dịch

[Tài liệu tham khảo: “Phong Thần Diễn Nghĩa” Chương 4 / Chương 5; “Di Kiên Bính Chí” Tập 16; “Mã khắc phúc âm”].



DKN.TV

Tùng
Tin vịt trên internet nhiều quá.
Có những thứ mình muốn, và cũng có những thứ mình cần. Những thứ mình cần quan trọng hơn.
Chúc mọi người có một ngày tốt lành.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Đọc Nhiều

Mới Đăng

- Quảng cáo -

Cùng Chuyên Mục
Recommended to you