Wednesday, September 22, 2021

Trương Đạo Lăng tuyển chọn đồ đệ (P.1): Chịu nhục, mặt dày e chẳng đủ – Mỹ nhân, quan ấy ắt phải qua!

-


Tách vạn đá thô tìm thấy ngọc
Rửa muôn bùn đất lộ vàng thau
Thường nhân, tâm ấy cần thoát tục
Thần Tiên cảnh giới ắt siêu phàm
[Trích thơ: Vô danh cư sỹ].

Từ xưa đến nay, nói đến chuyện tu hành: nào là phi thăng giữa ban ngày, cưỡi rồng bay lên, ngự hạc bay lên; nào là trường sinh bất lão, ăn đào tiên, uống đan dược, du ngoạn Bồng Lai… nhắc đến những sự tích thần thông như vậy, mọi người đều cảm thấy làm Tiên nhân thật sự là tiêu diêu tự tại, vô cùng an lạc.

Nhưng chúng ta đều biết đến một câu nói, đó chính là: “Chịu được khổ trong khổ, ấy mới là nhân thượng nhân”.

Câu nói này có nghĩa là nếu muốn trở thành Thần tiên tự do tự tại như vậy, tiền đề là bạn phải chịu được những cực khổ to lớn vô cùng. Nhưng mà, ngày xưa những chuyện liên quan đến tu hành, sẽ không ai giải thích cặn kẽ cho chúng ta biết, tất cả đều phải nhờ vào ngộ tính của mỗi người mà tu thành, đây có lẽ chính là quy tắc ngầm trong truyền Đạo.

Khi nhất đại tông sư của Đạo giáo Trương Đạo Lăng – Trương Thiên Sư thu nhận Triệu Thăng làm đệ tử đã dùng 7 vòng thử thách của ‘quy tắc ngầm’ để thử lòng đệ tử, cũng là để xem người nào có thể vượt qua được tửu sắc, tài khí và khảo nghiệm.

Chịu được sự sỉ nhục, há phải đâu mặt dày?

Chuyện kể rằng Trương Thiên Sư pháp lực quảng đại, những người vì ngưỡng mộ danh tiếng và phẩm đức của ông mà kéo đến làm đệ tử trong Đạo quán lên đến mấy trăm người, nhưng trong số đó chỉ có một mình Vương Trường nhận được chân truyền của Trương Thiên Sư.

Những đệ tử khác đều cảm thấy rất bất bình, thường xuyên dị nghị về chuyện này, họ cảm thấy Trương Thiên Sư thiên vị, không nỡ đem thần thông của mình truyền lại cho mọi người. Họ đâu biết rằng chuyện tu luyện là sư phụ tìm đệ tử chứ không phải là đệ tử tìm sư phụ. Sư phụ phải xem xét đức hạnh của người đệ tử này có thích hợp để tu luyện hay không, sư phụ chỉ truyền thụ đạo pháp thực sự của mình cho người đệ tử có đức hạnh mà thôi.

Một hôm, Trương Thiên Sư nói với mọi người rằng: “Các con vẫn chưa diệt trừ được tục khí, làm sao có thể siêu phàm thoát tục được chứ? Nhưng mà, các con đi theo ta cũng sẽ có thu hoạch, ta sẽ dạy cho các con phương pháp trường thọ. Điều này tốt hơn người bình thường không ít đâu. Các con không cần phẫn nộ bất bình, cũng không cần nói ta thiên vị, đợi đến giờ ngọ vào mùng 7 tháng Giêng năm sau, sẽ có một người từ phương đông đến, thân hình hắn không cao, mặt vuông, mặc bộ đồ gấm khoác thêm áo lông chồn, hắn chính là người trong đạo pháp thực sự, không thua kém Vương Trường. Các con hãy nhìn cho kỹ điểm khác người của hắn đi”.

Các đệ tử nghe xong những lời này của Trương Thiên Sư cũng cảm thấy bán tín bán nghi, trong lòng phân vân dữ dội.

Trương Đạo Lăng đạo pháp huyền diệu, rất nhiều đệ tử ngưỡng mộ tìm đến (Hình ảnh: Werner, E. T. C./gutenberg.org)

Chớp mắt đã đến mùng 7 tháng Giêng của năm sau, vào đúng giờ ngọ, Trương Thiên Sư gọi Vương Trường đến bên cạnh, nói với Vương Trường rằng: “Sư đệ của con đến rồi”. Sau đó ghé sát tai nói nhỏ với Vương Trường: “Con căn dặn những người khác phải làm như thế này”.

Vương Trường bước ra khỏi sơn môn (cổng chính của đạo quán), quả nhiên nhìn thấy có một người đang từ xa đi tới. Tướng mạo và cách ăn mặc giống hệt với những gì mà Trương Thiên Sư đã nói.

Vương Trường nói riêng với những đệ tử khác: “Sư phụ chúng ta muốn đem đạo pháp truyền lại cho người này, đợi khi hắn đến sơn môn, mọi người nhớ kỹ nhất định không được báo tin cho sư phụ, nếu như hắn kiên trì muốn chờ ở đây, không chịu rời đi, mọi người còn có thể sỉ nhục hắn, tóm lại không cho hắn bước vào cổng là được. Có lẽ hắn sẽ không chịu được mà bỏ đi”.

Tất cả đệ tử đều đưa mắt nhìn nhau, trong lòng mừng thầm, nghĩ rằng: Được thôi, không phải sư phụ muốn chân truyền cho hắn không truyền cho chúng ta sao, để xem chúng ta sẽ xử hắn thế nào. Đợi khi người đó đi đến ngoài cổng chính, hắn tự mình khai báo họ tên, nói rằng mình họ Triệu tên Thăng, người của Ngô Quận, ngưỡng mộ Trương Thiên Sư đạo pháp cao siêu nên cố tình muốn đến vấn an…

Môn khách vừa mở lời, các đệ tử trước sân đạo quán đã nhao nhao trả lời rằng: “Sư phụ của chúng tôi đã đi vân du rồi, không có nhà, chúng tôi cũng không dám tự ý giữ ngài lại”.

Nói xong, hết thảy lục tục bỏ đi, sau đó họ nhìn trộm qua một khe cửa nhỏ xem Triệu Thăng sẽ xử trí như thế nào. Không ngờ rằng Triệu Thăng vẫn cung kính đứng chờ ở đó mãi cho đến khi trời tối.

Các đệ tử trực tiếp đóng cổng lại, cứ như là bên ngoài cửa hoàn toàn không có bất cứ ai cả.

Triệu Thăng cũng không tức giận, buổi tối bèn ngủ qua đêm ở ngoài cổng.

Sáng sớm hôm sau, các đệ tử mở cửa ra thì nhìn thấy Triệu Thăng đang đứng trước cửa một cách cung kính, cúi chào nói rằng muốn xin gặp Trương Thiên Sư.

Các đệ tử nói: “Nói thật cho ngài biết, đám đệ tử chúng tôi hầu hạ ông ấy mấy chục năm rồi, ông ấy cũng chưa truyền thụ một chút bí quyết gì cho chúng tôi cả, làm sao có thể đem bí quyết truyền thụ cho ngài chứ?”

Triệu Thăng nói: “Truyền thụ cho tôi hay không truyền thụ cho tôi, điều này phải để Thiên Sư tự mình quyết định. Nhưng tôi đi một quãng đường xa như vậy để đến đây chào hỏi, chỉ mong gặp được Thiên Sư một lần, để thỏa mãn lòng ngưỡng mộ của tôi đối với Thiên Sư”.

Các đệ tử lại nói: “Sư phụ của chúng tôi thật sự không có nhà, cũng không biết khi nào sư phụ mới quay về. Ngài ở đây chờ đợi vô ích thôi, đừng nên bỏ lỡ tiền đồ tốt đẹp của ngài chứ”. Trên mặt của mọi người lộ ra một nụ cười có chút chế giễu.

Triệu Thăng nói: “Lần này tôi đến đây thật sự là xuất phát từ tâm chí thành. Nếu như Thiên Sư mười ngày không quay về, tôi bằng lòng đợi mười ngày. Một trăm ngày không quay về, tôi sẽ đợi một trăm ngày”.

Các đệ tử thấy dùng cách mềm mỏng hay cứng rắn đều không có tác dụng với Triệu Thăng, tuy rằng trên mặt luôn khiêm tốn cung kính, nhưng vẫn không chịu đi, các đệ tử thấy vậy đều rất tức giận. Nghĩ thầm: “Thật sự không trị được hắn hay sao?” Thế là họ bắt đầu nói chuyện không khách sáo nữa, thậm chí còn đối xử với Triệu Thăng như một người ăn xin, nói những lời khó nghe với Triệu Thăng.

Nhưng không ngờ Triệu Thăng lại không tức giận một chút nào, mà chỉ kiên quyết chờ đợi ở đây. Mỗi ngày đến giờ trưa Triệu Thăng sẽ rời đi một lúc để tìm thức ăn, sau đó lại quay lại đứng đợi ở ngoài cổng cả ngày lẫn đêm bất kể là mưa gió.

Một hôm, Thiên Sư gõ chuông trên pháp đường, triệu tập các đệ tử lại, nói rằng: “Đệ tử họ Triệu đến đây đã hơn bốn mươi ngày rồi, các con sỉ nhục hắn như vậy cũng đủ rồi, hôm nay có thể cho hắn vào đây gặp mặt”. Cứ như vậy mà Triệu Thăng xem như qua được cửa ải đầu tiên.

Bạn cảm thấy mức độ của cửa ải đầu tiên này như thế nào? Chỉ dựa vào ‘da mặt dày’ chống đỡ, liệu có cầm cự được không? Cửa ải thứ hai tiếp theo sẽ đổi sang cách thức mềm mỏng…

Đối diện với mỹ nữ, hỏi ai bất động tâm?

Mặc dù Triệu Thăng được nhận vào làm đệ tử của Trương Thiên Sư, nhưng tu hành đâu phải là sống cuộc sống nhàn nhã uống trà đọc sách. Chớp mắt đã đến mùa xuân, Trương Thiên Sư phái Triệu Thăng đi canh giữ đồng lúa mạch.

Triệu Thăng đi ra ngoài ruộng, nhìn thấy dưới chân núi chỉ có một căn lều tranh nhỏ, nằm chính giữa đồng lúa mạch mênh mông.Trong ngọn núi lớn này không có nhiều người dân sinh sống, nhưng khắp nơi đều là thú hoang, vì vậy phải thường xuyên xua đuổi chim chóc và các loài muông thú, không cho chúng vào phá lúa mạch, Triệu Thăng từ sáng đến tối đều bận rộn xua đuổi đám thú hoang, không dám lười biếng chút nào.

Vào một đêm nọ, trăng sáng như gương, không gian thanh bình cô tịch. Một mình Triệu Thăng ngồi trong căn lều tranh, đột nhiên có một cô gái vô cùng xinh đẹp bước vào trong nhà, thi lễ chào hỏi Triệu Thăng, đưa mắt lên nhìn anh ta và nói rằng: “Tôi là con gái nhà nông ở thôn tây, cùng với các chị em đi ra ngoài ngắm trăng. Lúc nãy tôi đi vào trong ruộng mải mê đuổi tìm đom đóm, ngờ đâu thất lạc với mọi người, tôi bị lạc đường ở nơi hoang vu hẻo lánh này nên rất sợ, đúng lúc nhìn thấy chỗ này của ngài có căn chòi liền đi vào. Bây giờ hai chân của tôi đi bộ đến đau nhức vô cùng, chân cũng mềm nhũn, bước đi khó khăn, xin tiên sinh thương tình, nếu như có thể cho tôi ở lại một đêm, vậy thật sự là vô cùng biết ơn”.

Ảnh minh hoạ: Shutterstock.

Không đợi Triệu Thăng lên tiếng, cô gái này đã bước đến phía trước giường của Triệu Thăng, nằm xuống ngủ luôn, còn luôn miệng kêu than chân đau nhức.

Triệu Thăng nhìn thấy bộ dạng của cô như vậy, thấy cô ấy bị đau chân cũng rất tội nghiệp, đành cho cô ấy ngủ lại ở đây. Anh ta trải một ít rơm xuống dưới đất, mặc nguyên bộ quần áo trên người, ngủ tạm dưới đất một đêm.

Sáng hôm sau, cô gái này vẫn nói là đau chân, viện hết lý do này lý do khác, mục đích chính là không muốn rời khỏi, cô gái còn nhõng nhẽo làm ra vẻ ngây thơ, xin Triệu Thăng cho cơm cho nước, muốn Triệu Thăng chăm sóc cô ấy. Đợi đến tối, cô gái cởi áo ngoài rồi đi lên giường trước, không ngờ lần này cô ấy lại đưa ra yêu cầu quá đáng hơn, cô ấy kêu Triệu Thăng đắp thêm chăn thêm áo cho cô ấy.

Như vậy là có ý gì hả? Chẳng lẽ muốn Triệu Thăng tự nhiên nhặt được một người vợ hay sao? Nhưng Triệu Thăng lại không có tâm tư này, anh cảm thấy cô gái này càng lúc càng quá đáng, thế là Triệu Thăng trực tiếp đi thẳng ra bên ngoài ngồi, không thèm liếc nhìn cô gái một cái. Nhưng cho dù là như vậy thì cô gái vẫn ở lì không chịu đi.

Đến ngày thứ tư, cô gái đột nhiên biến mất, nhưng trên tường nhà lại có thêm bốn câu thơ: “Sắc đẹp ai chẳng ham, lòng chàng như sắt đá, tuổi trẻ không vui hưởng, phí hoài cả trăm năm”, nét chữ mềm mại uyển chuyển, Triệu Thăng xem xong, trong lòng liền hiểu ra đây lại là một cửa ải thử thách. Anh ta cười lớn tiếng, nói rằng: “Tuổi trẻ vui hưởng, có thể được bao lâu, trăm năm vội vã mới là uổng phí năm tháng tươi đẹp”, nói xong liền tiện tay tháo giày ra, dùng đế giày lau sạch vết chữ trên tường…

(Còn tiếp)

Theo Sound of Hope
Châu Yến biên dịch



DKN.TV

Tùng
Tin vịt trên internet nhiều quá.
Có những thứ mình muốn, và cũng có những thứ mình cần. Những thứ mình cần quan trọng hơn.
Chúc mọi người có một ngày tốt lành.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Đọc Nhiều

Mới Đăng

- Quảng cáo -

Cùng Chuyên Mục
Recommended to you