Monday, September 20, 2021

Trương Đạo Lăng tuyển chọn đồ đệ (P.2): Sinh tử nói suông thì thấy dễ – Lâm nạn ung dung hỏi mấy người?

-


Lại nói, ở kỳ trước xem ra mỹ nữ cũng không thể lay động được Triệu Thăng, vậy để xem tiền tài có thể khiến anh ta động lòng hay không? Có người nói rằng ai lại xem trọng mấy trăm đồng chứ, nhưng nếu như là gặp cả một hầm vàng thì sao?

  • Tiếp theo Phần 1

Chớp mắt lại đến mùa thu, Trương Thiên Sư bảo Triệu Thăng đi ra sau núi đốn củi. Triệu Thăng nhìn thấy một cây tùng khô héo, trong lòng mừng thầm rằng lần này mình gặp may rồi, đốn ngã cây này rồi mang về thì sẽ đủ củi nhóm lửa nấu cơm trong suốt thời gian dài.

Bạc vàng muôn vạn lượng, người tu có động lòng?

Triệu Thăng cầm rìu chặt vào thân cây cổ thụ, chưa tới nửa buổi, chỉ nghe thấy một tiếng rầm, toàn bộ cây tùng đổ xuống, anh mừng thầm trong lòng, không ngờ lại có thể đốn ngã cái cây này dễ dàng như vậy. Triệu Thăng vui vẻ đi quanh cái cây một vòng, bất ngờ phía dưới gốc cây lại lộ ra những thỏi vàng sáng bóng, Triệu Thăng chạy đến lấy tay đào bới đống đất phía trên, những thỏi vàng lộ ra càng lúc càng nhiều, có vẻ như bên trong hầm đất phía dưới gốc cây đó đều là vàng cả.

Lúc này Triệu Thăng lại nghe thấy trên trời có một thanh âm, nói rằng đây là ông trời ban tặng cho Triệu Thăng. Anh ta vô cùng kinh ngạc, thần trí có chút hốt hoảng. Bất thần có một con quạ bay ngang qua, kêu hai tiếng “qụa… quạ!” Triệu Thăng đột nhiên bừng tỉnh, anh nghĩ: Bây giờ mình là một người xuất gia, mình lấy số vàng này để làm gì chứ, hơn nữa mình cũng không có công lao gì, làm sao có thể tham món quà trời ban đây? Thế là Triệu Thăng nhanh chóng lấy đất lấp lại hầm đất đó, anh đốn xong củi, liền lập tức gánh xuống núi.

Tính mạng bị uy hiếp, hỏi ai người vượt qua?

Đi chưa được bao xa, bỗng nhiên cơn buồn ngủ kéo tới, Triệu Thăng ngồi ở ven đường nghỉ ngơi, ngủ gật một lúc. Đột nhiên có một cơn gió lạnh thổi qua, Triệu Thăng hoảng sợ tỉnh dậy, chỉ nghe thấy hai tiếng gầm lớn, có ba con hổ to lớn từ trong rừng nhảy ra. Một con hổ lao vào Triệu Thăng, cắn vào cổ áo phía sau gáy của anh ta. Triệu Thăng không chút sợ hãi, bình tĩnh nói với con hổ: “Triệu Thăng ta đời này không làm chuyện trái lương tâm, bây giờ ta từ bỏ gia đình để vào đường đạo, ngàn dặm xa xôi đi tìm kiếm minh sư, muốn tìm kiếm đạo trường sinh bất tử. Nếu như kiếp trước ta mắc nợ người, kiếp này ngươi đến ăn thịt ta, ta không dám khiếp sợ né tránh. Còn nếu không phải như vậy, các ngươi mau chóng rời khỏi nơi này, đừng ở đây làm phiền ta”.

Con hổ đó nghe xong thì vô cùng dịu dàng và nghe lời, nó cúi đầu, cúp đuôi chạy mất. Triệu Thăng nói đây nhất định là Sơn Thần đến thử thách ta. Sống chết có số, ta có gì phải sợ hãi chứ. Sau đó mau chóng gánh củi quay về đạo quán.

Ảnh minh họa: Pixabay.

Chẳng lo mình bị thiệt, lại không xét lỗi người

Đến mùa đông Trương Thiên Sư căn dặn Triệu Thăng đi ra chợ mua 10 cuộn lụa. Triệu Thăng trả tiền xong liền ôm lụa bước ra khỏi cửa tiệm, ông chủ tiệm đuổi theo Triệu Thăng nói rằng anh ta là kẻ trộm. Triệu Thăng chỉ nhớ rằng số lụa này là thứ mà sư phụ cần, nên cũng không tranh luận với người bán lụa, liền cởi áo khoác lông chồn trên người mình đền cho người bán lụa. Cuối cùng hoàn thành nhiệm vụ mà sư phụ đã giao, đem đống lụa đến trước mặt Trương Thiên Sư.

Trương Thiên Sư bấm quẻ một cái liền biết hết đầu đuôi sự việc, cảm thán rằng: “Không tiếc tài sản của chính mình, không bàn luận lỗi lầm của người khác, thật sự rất khó làm được”.

Trong tâm tồn thiện niệm, không oán hận chúng sinh

Một lần khác, Triệu Thăng chăm sóc một người ăn xin toàn thân lở loét, vô cùng hôi thối. Triệu Thăng chia phần cơm và quần áo của mình cho người ăn xin, còn giúp người này tắm rửa và bôi thuốc, dần dần vết thương của người ăn xin đã lành lại. Nhưng có một hôm người ăn xin đột nhiên bỏ đi không một lời từ biệt hay một câu cảm ơn. Triệu Thăng cũng không oán hận người này một chút nào.

Buông bỏ hết sinh tử, luôn tín Pháp tín sư

Cửa ải khó nhất của người tu luyện có lẽ chính là tin tưởng tuyệt đối vào sư phụ của mình, buông bỏ sinh tử, đây không phải chỉ nói ngoài miệng mà thôi, mà khi gặp chuyện rồi mới có thể biết được.

Vào đầu mùa hè, Trương Thiên Sư triệu tập các đệ tử, cùng nhau đi lên đỉnh núi Thiên Trụ. Mọi người nhìn thấy bám giữa vách đá cheo leo mọc ra một cây đào, quả đào trên cây đều đã chín đỏ như sắp rụng xuống, giống như một người giơ cánh tay ra, khiêu khích người ta đến hái quả. Nhưng phía dưới lại là một vực thẳm sâu ngàn trượng. Trương Thiên Sư nói với các đệ tử: “Nếu như đệ tử nào hái được quả đào, ta sẽ nói cho người đó biết bí quyết tu đạo”.

Mọi người đều hớn hở thử đi hái đào, nhưng khi đi đến bên bờ vực nhìn xuống, hai chân họ đều như nhũn ra, không dám cử động nữa. Lúc này Triệu Thăng nói: “Sư phụ kêu ta hái đào, đào này nhất định có thể hái được”. Thế là anh ta nhắm chính xác vị trí của cây đào, lao người nhảy xuống, rơi trúng cây đào, Triệu Thăng hái quả đào rồi ném lên trên, Trương Thiên Sư đích thân đón lấy quả đào, sau đó lại nói tiếp: “Các con ai có thể kéo Triệu Thăng lên”, các đệ tử vẫn không ai dám bước lên phía trước. Lúc này Trương Thiên Sư thi triển pháp thuật, cánh tay bỗng chốc dài ra hai ba trượng, giơ thẳng đến chỗ của Triệu Thăng, đưa Triệu Thăng lên trên.

Trương Thiên Sư mỉm cười nói với mọi người: “Triệu Thăng tâm chính, cho nên có thể rơi xuống cái cây. Ta cũng muốn xuống dưới, nếu như tâm chính, chắc có thể hái được quả đào to”. Các đệ tử đều khuyên ngăn, nói: “Sư phụ tuyệt đối không được đâu, Triệu Thăng không đi lên được, người có thể đón huynh ấy lên, lỡ như người gặp chuyện gì không may, bọn con cũng không cứu được sư phụ đâu”. Chỉ có Vương Trường và Triệu Thăng im lặng không lên tiếng. Trương Thiên Sư không nghe lời khuyên ngăn của mọi người, lao người nhảy xuống dưới vực. Các đệ tử vội vàng thò đầu nhìn xuống dưới, nhưng Trương Thiên Sư không ở trên cây, còn bên dưới lại là vực thẳm sâu không thấy đáy. Mọi người đều cảm thấy Trương Thiên Sư chết chắc rồi, có người còn lau nước mắt nữa.

Triệu Thăng nói với Vương Trường: “Sư phụ nhảy xuống vách núi, không rõ sống chết, chi bằng chúng ta cùng nhau xuống dưới xem, xem xem sư phụ rơi xuống chỗ nào rồi”. Thế là Vương Trường và Triệu Thẳng cùng nhau nhảy xuống. Nhưng không ngờ cả hai thấy cơ thể mình lại nhẹ bỗng và đang bay ngược lên phía trên những đám mây. Còn Trương Đạo Lăng thì đang đứng trước mặt họ, mỉm cười nói với Vương Trường và Triệu Thăng: “Biết ngay là hai con sẽ đi theo ta mà”, nói xong ba người họ cùng nhau phi thăng bay đi. Trải qua 7 lần thử thách, Triệu Thăng đã loại bỏ được tục khí, cuối cùng đắc được Đạo pháp. Quả đúng là:

“Người đời mở miệng nói Thần Tiên
Đã thấy người nào lên cửu thiên?
Nào phải Tiên gia không có thực
Chỉ e khó gặp đạo tâm bền”.

Theo Sound of Hope
Châu Yến biên dịch



DKN.TV

Tùng
Tin vịt trên internet nhiều quá.
Có những thứ mình muốn, và cũng có những thứ mình cần. Những thứ mình cần quan trọng hơn.
Chúc mọi người có một ngày tốt lành.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Đọc Nhiều

Mới Đăng

- Quảng cáo -

Cùng Chuyên Mục
Recommended to you