Friday, May 20, 2022

Trên thiên đàng nhìn thấy tương lai, Sáng Thế Chủ đã đến thế gian?

-

Xin chào quý vị, chào mừng các bạn đến tham khám những bí ẩn chưa được giải đáp cùng chúng tôi.

Vào đêm ngày 17 tháng 9 năm 1975, một trận sấm sét đã xảy ra ở Aiken, Nam Carolina, Mỹ.

Dannion Brinkley, 25 tuổi, vừa trở về sau chuyến du lịch đến Nam Mỹ. Anh làm việc trong bộ phận an ninh của chính phủ và tự mình điều hành một doanh nghiệp nhỏ. Lúc đó anh đang nói chuyện điện thoại với đối tác thì ngoài trời đổ mưa. Đột nhiên, “đoàng” một tiếng nổ lớn, Dannion bị sét đánh trúng người. Anh bị lực điện giật tung lên không trung, cảm giác được cơ thể từ trong ra ngoài đều bị thiêu đốt, huyết mạch như muốn bốc hỏa. Ngay sau đó, anh bị ném mạnh lên giường.

Nhưng ngay sau đó, một cảm giác yên bình và tĩnh lặng đã giải cứu Dannion khỏi nỗi thống khổ quá lớn. Anh phát hiện, linh hồn của mình đã rời khỏi thể xác và đang bay lơ lửng trên bầu trời cao 15 feet (khoảng 4 mét rưỡi), trông giống như đang xem TV, nhìn thấy gia đình và bạn bè đang hoảng loạn sơ cứu cho mình, thấy xe cấp cứu vội vàng chạy tới, nhanh chóng kéo thân thể của anh đến bệnh viện.

Anh phát hiện, linh hồn của mình đã rời khỏi thể xác và đang bay lơ lửng trên bầu trời (Ảnh chụp từ video Epoch Times)

Trường cảnh này không phải là khoa học viễn tưởng, mà là một quá trình trải nghiệm cận tử mà Dannion đã thân chinh thể nghiệm. Chúng tôi đã kể cho bạn nghe về rất nhiều trải nghiệm cận tử trước đây, nhưng những gì Dannion đã trải qua thật phi thường. Sau trải nghiệm kỳ lạ này, anh đã có được một năng lực tiên tri đáng kinh ngạc. Bây giờ nhìn lại 117 lời dự ngôn mà anh đã đưa ra, 95 dự ngôn đã được ứng nghiệm, những lời còn lại cũng đang trong quá trình đoái hiện.

Năm 1994, Dannion đã viết trải nghiệm kỳ lạ của mình vào cuốn sách “Saved by the Light” (được cứu bởi Ánh sáng), cuốn sách đã thu hút một lượng lớn độc giả từ khắp nơi trên thế giới,  nhanh chóng trở thành sách bán chạy của New York Times.

Vậy sau khi linh hồn Dannion rời khỏi thể xác, anh đã đi đâu và trải qua những gì? 

Sinh mệnh hiển hiện với năng lượng khổng lồ

Lúc đầu, linh hồn Dannion đã đi theo vào xe cấp cứu và thấy các nhân viên y tế đang nỗ lực cấp cứu anh, tiêm một thứ gì đó vào da thịt anh, hy vọng có thể phát sinh chút tác dụng. Nhưng sau vài giây co giật đau đớn, thân thể ngừng cử động. Nhân viên cứu thương đặt ống nghe lên ngực anh và lắng nghe, khẽ thở dài và nói: “Anh ấy đi rồi … anh ấy đi rồi.” Thế nhưng, xe cấp cứu không giảm tốc độ, nhân viên y tế ngồi phía trước vẫn liên lạc với bác sĩ bệnh viện qua bộ đàm, không biết bác sĩ có chỉ thị nào khác không.

Linh hồn Dannion nghĩ: “Mình chết rồi!”, “Nhưng nói thực, mình một chút cũng không muốn quay trở về cái thân thể đó.”

Anh nhìn về phía trước xe cứu thương và thấy một đường hầm đang hình thành. “Chỗ đó trông giống như một nơi thú vị”, anh nghĩ. Vì vậy, anh đã tiến vào. Không đúng, anh căn bản không hề di chuyển, mà là đường hầm hướng đến anh nghênh đón.

Sau đó, Dannion không còn nghe thấy tiếng khóc của gia đình mình, hay nhìn thấy những người phản ứng tuyệt vọng đầu tiên, chỉ cảm thấy mình bị bao quanh bởi các đường hầm, nghe thấy âm thanh du dương của bảy chiếc chuông gió xung quanh mình và nhìn thấy vầng sáng rực rỡ ở phía xa.

Anh bắt đầu tiếp cận vầng sáng với tốc độ nhanh nhất, vầng sáng trước mặt càng lúc càng trở nên sáng hơn. Đột nhiên, ánh sáng ập đến xua tan bóng tối, và anh phát hiện mình đang đứng trong một thiên đường lộng lẫy.

Dannion nói: “Đó là ánh sáng rực rỡ nhất mà tôi từng thấy, nhưng đôi mắt của tôi không cảm thấy chút khó chịu gì cả. Loại ánh sáng đó không sản sinh cảm giác chói lóa nhức mắt như khi đi từ phòng tối ra ngoài ánh sáng mặt trời, nó trái lại khiến cho đôi mắt của tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu.”

Anh nhìn sang bên phải, ồ, nhìn thấy một sinh mệnh có năng lượng khổng lồ, giống như thể được tổ thành bởi vô số viên kim cương, phóng ra sắc thái rực rỡ ngoạn mục. Sinh mệnh vĩ đại này tản phát ra sự thiện lương và bao dung có thể dung nạp hết thảy, một lực lượng cường đại mà trước đây Dannion chưa từng cảm thụ. Anh cảm thấy cuộc đời này, không có ai trân quý bản thân anh như sinh mệnh này, cũng không có ai có thể dành cho anh nhiều tình thương hơn sinh mệnh này.

Đồng thời, Dannion phát hiện rằng cơ thể của mình biến trở nên nhẹ hơn, không còn bất cứ một gánh nặng nào. Anh nhìn xuống bàn tay của mình, ùa, bàn tay trong mờ, hơi phát sáng, trên cánh tay có vài đốm sáng nhỏ nhảy nhót. Anh lại nhìn vào lồng ngực của mình, nó cũng trong mờ, như một tấm lụa bay trong gió.

Cuộc đời anh nhanh chóng được tái hiện, thể nghiệm một chuỗi phản ứng tình cảm

Chẳng bao lâu, Dannion được bao bọc trong sinh mệnh vĩ đại, bắt đầu nhìn lại cuộc đời ngắn ngủi của mình dưới góc nhìn của một người ngoài cuộc, ngay cả những chi tiết vi tế nhất đều tái hiện. Tuy nhiên, quá trình này không mấy dễ chịu, vì những gì anh phải đối mặt là một sự thật bất kham vì bản thân đã làm không ít việc đáng xấu hổ.

Ví dụ, anh từng là một kẻ bắt nạt ở học đường từ khi còn nhỏ, thích đánh nhau và xúc phạm các bạn đồng học khác, ăn cắp xe đạp của họ, và đánh nhau ít nhất 6.000 lần từ lớp năm đến lớp mười hai… Đến năm 17 tuổi, Dannion đã là một học sinh trung học có danh hiệu “cao thủ gây gổ”, và để duy trì “danh tiếng” này, hầu như ngày nào anh cũng chiến đấu, nếu không tìm được đấu khí trong trường của mình, anh sẽ đến trường khác để thách đấu.

Dannion khi còn trẻ. (Ảnh chụp từ video Epoch Times)

Trong quá trình hồi cố lại cuộc đời, Dannion ngạc nhiên khi phát hiện rằng anh có thể cảm thụ được khi sự việc phát sinh, cảm thụ nỗi thống khổ của người bị hại, sự hoảng sợ và bất lực của nạn nhân, cũng như cảm thụ của những cá nhân bị ảnh hưởng tiếp theo. Anh đang trong một chuỗi phản ứng dây chuyền của cảm xúc, thể hội điều đó tạo thành ảnh hưởng thâm sâu đối với đối phương như thế nào.

May mắn thay, không phải mọi chuyện đều bất hảo.

Ví dụ, một lần, anh thấy một người nông dân đập một con dê bằng cành cây, con dê đang chạy xung quanh vì đau, đầu bị kẹt vào hàng rào, người nông dân vẫn tiếp tục đánh. Dannion không thể chịu đựng được nữa, nhảy ra khỏi xe và kéo người nông dân đi. Khi cảnh này được phát lại, anh cảm thấy sự xấu hổ của người nông dân, và con dê thực sự đã nói “cảm ơn” với anh theo cách của một con vật.

Dannion cũng học được rằng đôi khi điều thực sự quan trọng không phải là bạn làm được bao nhiêu, mà là lý do bạn làm điều đó. Ví dụ, không có lý do mà ẩu đả người khác, sẽ thống khổ hơn nhiều so với việc đánh trả khi bị ai đó khiêu khích; làm tổn thương người khác để mua vui, loại thống khổ này đặc biệt đau đớn thâm sâu. Nhưng làm tổn thương người khác vì những gì bạn tin tưởng, cảm thấy tương đối đỡ đau đớn hơn.

Cảm giác này đặc biệt rõ nét khi hồi ức lại những năm tháng làm công tác quân sự và tình báo.

Dannion đã từng tham gia chiến đấu trong chiến tranh Việt Nam. Trong một lần làm nhiệm vụ, anh đã bắn vào đầu một đại tá quân đội Bắc Việt Nam. Lần này, thay vì cảm nhận được nỗi đau thể xác của vị đại tá, anh cảm thấy sự bối rối của đại tá khi đầu bị nổ tung, và nỗi buồn vì không còn được đoàn tụ với gia đình. Sau đó là phản ứng dây chuyền, sự đau buồn của gia đình vị đại tá.

Sau nhiệm vụ quân sự, Dannion trở về Hoa Kỳ và tiếp tục làm việc cho chính phủ, tham gia vào một số hoạt động bí mật. Nhiệm vụ cuối cùng của anh trước khi bị sét đánh là vận chuyển súng đến một quốc gia ở Nam Mỹ, sau đó trở về Mỹ. Sau đó, những khẩu súng đó được sử dụng để bắn một số binh lính và thường dân vô tội. Bây giờ anh đang tận mắt chứng kiến ​​hậu quả do chính mình tạo ra.

Tại thời điểm này, việc hồi ức đã kết thúc. Dannion cảm thấy một nỗi bi thương và xấu hổ sâu đậm. Anh nghĩ: “Ngoài sự khiển trách, mình đáng được gì đây?”

Anh hướng nhìn về sinh mệnh vĩ đại đang tỏa sáng ngời, trong lòng cảm thụ một sự khoan dung và từ bi khó có thể biểu đạt bằng ngôn từ, mà không yêu cầu bất kỳ sự hồi báo nào. Dannion minh bạch rằng, sinh mệnh vĩ đại để anh thấy những việc sai mình đã làm không phải để đả kích anh, mà là dùng phương thức giáo đạo bằng yêu thương, để anh chân chính nhận ra lỗi lầm, dùng lực lượng của cái thiện để trùng tổ tu chính lại bản thân.

Anh hiểu rằng, con người nên mang lại sự mỹ hảo cho Trái Đất, và để sáng tạo ra sự mỹ hảo, nó có thể bắt đầu từ một thiện ý rất nhỏ rất nhỏ.

Sinh mệnh vĩ đại đó cũng đã nói một điều gì đó như, “Nhân loại các bạn là những anh hùng thực sự, những sinh mệnh dám đến Trái Đất đều là những dũng sĩ, bởi vì các bạn đang làm điều này với dũng khí mà những sinh mệnh khác không có, các bạn và Sáng Thế Chủ cùng nhau đều đến Địa Cầu để sáng tạo ra tương lai.”

Sinh mệnh vĩ đại đã đưa Dannion đến một thành trì Thánh địa bằng pha lê (Ảnh chụp từ video Epoch Times)

Tiến nhập vào Thánh thành pha-lê, nhìn thấy đại sự kiện tương lai

Tiếp theo, sinh mệnh vĩ đại đã đưa Dannion đến một thành trì Thánh địa bằng pha lê. Đứng trước thánh địa hùng vĩ, Dannion cảm thấy mình thật nhỏ bé. Trong tâm anh nghĩ: Điều này khẳng định do các thiên sứ sáng tạo ra để chương hiển sự trang nghiêm của Thượng Đế.

Sau khi tiến vào Thánh thành, sinh mệnh vĩ đại ẩn đi. Dannion nhìn thấy thêm mười ba vị quang linh, mỗi vị trong số họ đều có thể phát xuất ra một loại lực lượng đặc thù. Ví dụ, một trong những vị quang linh là “trí huệ”, vị kia là “lực lượng”, còn có vị là “bao dung”, “trung thành”, v.v.

Mười ba vị quang linh đứng thành một hàng, từng người từng người một tiếp cận Dannion. Khi đến gần, một chiếc hộp có kích thước bằng cuộn băng video sẽ xuất hiện trên ngực của họ và mở ra trước mắt Dannion để cho anh thấy một số sự kiện lớn phát sinh trong tương lai…

Và nhiều thứ khác nữa! Nói nhiều như vậy, một số bạn có thể nghĩ, những trải nghiệm này là do chính Dannion nói ra, anh ấy chẳng phải là bị ảo giác do sét đánh, hoặc là thần kinh bị kích động mà nói những điều vô nghĩa? Ban đầu, không ít người xác thực đã nghĩ như vậy. Tiến sĩ Raymond Moody, một triết gia và bác sĩ tâm thần người Mỹ chuyên nghiên cứu về “trải nghiệm cận tử”, cũng từng nghi ngờ như vậy.

Ông nói, ông đã thực hiện một cuộc phỏng vấn với Dannion sau khi đọc câu chuyện của Dannion trên báo. Về phần Dannion, ngoài việc nói linh hồn của chính anh đã đi đâu, anh còn tiết lộ những dự ngôn mà những vị quang linh cho anh xem.

Ví dụ, Dannion nói rằng Liên Xô sẽ triệt để sụp đổ và tan rã vào năm 1989; vào năm 1990, một cuộc chiến tranh quy mô lớn sẽ nổ ra trên các sa mạc ở Trung Đông vì một nước lớn xâm lược một nước nhỏ, quân đội của hai bên sẽ phát sinh xung đột, và một trong các đội quân sẽ bị tiêu diệt. Điều anh ấy đang nói về chính là chiến tranh vùng Vịnh Ba Tư.

Tiến sĩ Moody nhớ lại, đương thời vào những năm 70, ông nghĩ rằng những dự ngôn này căn bản là tào lao. Ông chỉ gật gật đầu và thuận tay viết ra những gì Dannion nói, trong vòng vài năm, ông cảm thấy đầu óc của người này ít nhiều có chút vấn đề vì tai nạn đó.

Nhưng bắt đầu từ năm 1978, những điều Dannion nói với ông đã lần lượt phát sinh! Lần này, đến lượt ông cảm giác như bị sét đánh. “Làm thế nào điều này có thể xảy ra? Thật là đáng kinh ngạc. Làm thế nào mà trải nghiệm cận tử lại mang đến cho người ta khả năng dự kiến tương lai?” Tiến sĩ Moody hoàn toàn không tìm ra câu trả lời.

Dannion cũng nói điều gì đó về những dự ngôn liên quan, bao gồm sự đi tới suy tàn của tinh thần Mỹ; tổng thống Hoa Kỳ là một cao bồi miền Tây – đó là Tổng thống Reagan; sự cố Chernobyl, v.v.

Anh còn nhìn thấy rất ​​nhiều thảm họa thiên nhiên, đất đai phì nhiêu bị biến thành sa mạc do hạn hán, những nơi từng trồng lúa mì và ngũ cốc bị nứt nẻ và biến thành đất cháy xém. Nhưng ở một số nơi, trời mưa dữ dội khiến tầng đất bề mặt bị cuốn trôi, nước sông biến thành bùn đen đặc quánh. Người ta cầm chén, bát, thậm chí tay không ăn xin dọc đường, có người không còn sức để van xin, nằm co quắp trên mặt đất, chỉ cầu chóng chết.

Dannion đã nhìn thấy tổng cộng 117 dự ngôn, và vào thời điểm cuốn sách được xuất bản năm 1994, 95 lời tiên tri đã được ứng nghiệm. Anh nói trong cuốn sách, “Vào ngày này, ngày 17 tháng 9 năm 1975, cảnh tượng của tương lai trong những chiếc hộp đã mở ra trước mắt tôi, từng cảnh từng cảnh một trình hiện trước mắt tôi.”

Đồng thời, các vị quang linh đã sử dụng phương thức thần giao cách cảm để nói với anh rằng: tương lai không thể cải biến. Dannion thực sự cảm thụ được hết thảy thiện niệm tản xuất ra từ những vị quang linh.

Sau khi nhìn qua hơn một trăm cảnh tượng, các vị quang linh nói với Dannion: Cậu nên quay trở lại Trái Đất. Dannion nói: “Nhưng tôi một chút cũng không muốn quay lại, tôi yêu nơi này vô cùng. Đó là nơi mà tôi có thể tự do tự tại, vô câu vô thúc, mạn du tứ xứ”. Tuy nhiên, anh không có lựa chọn nào.

Dannion khi về già. (Ảnh chụp từ video Epoch Times)

Linh hồn trở lại thân thể, dùng cái thiện tu chính bản thân

Sau đó, linh hồn Dannion trở lại Trái Đất và nhìn thấy cơ thể anh nằm trên bàn mổ, được phủ một tấm khăn trắng. Hai y tá đang đi về phía bàn mổ để kéo thi thể anh về nhà xác.

Trong tích tắc, linh hồn của Dannion hồi nhập vào thân thể, và cảm giác đau đớn trở lại. Anh muốn nói với mọi người rằng mình chưa chết, nhưng toàn thân bất động. Vì vậy, anh hít một hơi thật sâu và khịt mũi vào khăn trải giường. Cuối cùng cũng có người phát hiện ra rằng anh đã sống lại một cách kỳ diệu! Sau đó, Dannion mới biết rằng tim mình đã ngừng đập trong 28 phút.

Sau đó, Dannion phải mất gần 2 năm mới có thể tự đi lại và ăn uống. Sau khi hồi phục, anh đã tuân theo những lời giáo huấn của sinh mệnh vĩ đại, tu chính lại bản thân bằng lực lượng của cái thiện, và tận lực giúp đỡ người khác.

Dannion đã trở thành một tình nguyện viên chăm sóc những người già cô đơn sắp lâm chung trong bệnh viện và viện dưỡng lão. Anh đã phục vụ trong hơn ba thập kỷ, bao gồm hơn 30.000 giờ chăm sóc cho 375 cựu chiến binh cô đơn cho đến phút cuối cùng của cuộc đời họ.

Theo Epoch Times
Hương Thảo biên dịch



DKN.TV

Phát Bùi
Sáng đi làm.
Chiều đi học.
Tối làm homework.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Đọc Nhiều

Mới Đăng

- Quảng cáo -

Cùng Chuyên Mục
Recommended to you