Wednesday, July 6, 2022

Lịch sử hình thành lực lượng vũ trang Romania

-

Tổng thống Romania Nicolae Ceausescu gặp gỡ các thành viên của Lực lượng vũ trang Romania.

Sergei Alpha

Nỗ lực đầu tiên để thành lập một quân đội Romania độc lập được thực hiện bởi tướng Gheorghe Magheru trong cuộc Cách mạng Wallachia năm 1848 tại Râureni (nay là một phần của Râmnicu Vâlcea). Tuy nhiên, Magheru nhanh chóng ra lệnh cho quân đội của mình giải tán khi quân Ottoman tràn vào Bucharest để ngăn chặn cuộc cách mạng.

Lực lượng trên bộ Romania được thành lập vào năm 1859, ngay sau khi Wallachia thống nhất với Moldavia, và được chỉ huy bởi Alexandru Ioan Cuza, Thống lĩnh Romania cho đến khi ông thoái vị vào năm 1866. Năm 1877, theo yêu cầu của Nikolai Konstantinovich, Đại công tước Nga, quân đội Romania gia nhập lực lượng Nga, và do Vua Carol I lãnh đạo, đã chiến đấu trong cuộc Chiến tranh giành độc lập Romania. Họ đã tham gia Cuộc vây hãm Plevna và một số trận chiến khác. Người Romania đã giành chiến thắng trong cuộc chiến, nhưng bị thương vong khoảng 27.000 người. Cho đến Thế chiến thứ nhất, quân đội Romania không phải đối mặt với bất kỳ hành động nghiêm trọng nào khác, mặc dù họ đã tham gia vào Chiến tranh Balkan lần thứ hai chống lại Bulgaria. Romania huy động quân đội vào ngày 5/7/1913, với ý định chiếm Nam Dobruja, và tuyên chiến với Bulgaria vào ngày 10/7. Trong một thông báo ngoại giao có nội dung: Romania không có ý định khuất phục chính thể cũng như không đánh bại quân đội của Bulgaria, chính phủ Romania đã cố gắng xoa dịu những lo ngại của quốc tế về động cơ của họ và về việc gia tăng đổ máu. Việc Romania tham gia vào cuộc xung đột đã khiến tình hình Bulgaria không thể cứu vãn được và việc Romania tấn công sông Danube là hành động quân sự quyết định của Chiến tranh Balkan lần thứ hai.

Vào ngày 6/7/1916, Romania tuyên chiến với Đức và Áo-Hungary, sau thành công ban đầu của Cuộc tấn công Brusilov (một cuộc tấn công lớn của Nga chống lại quân đội của các cường quốc Trung tâm ở Mặt trận phía Đông). Quân đội Romania tiến vào Transylvania (khi đó là một phần của Đế chế Áo-Hung), cùng với các lực lượng Nga. Tuy nhiên, các lực lượng Đức dưới sự chỉ huy của Tướng Erich von Falkenhayn đã đình trệ cuộc tấn công vào tháng 11/1916, và đánh lui quân Romania. Đồng thời, quân đội Áo và Thổ Nhĩ Kỳ xâm lược miền nam Romania, buộc nước này rơi vào cuộc chiến hai mặt trận. Các cường quốc Trung tâm tiến sâu vào Romania và chinh phục miền nam của đất nước (Wallachia, bao gồm cả Bucharest) vào cuối năm 1916. Các lực lượng Romania, do Thống chế Constantin Prezan chỉ huy, rút ​​lui về phía đông bắc của Romania (Moldavia). Tuy nhiên, vào mùa hè năm 1917, Prezan, được sự hỗ trợ của Thống chế tương lai, Tướng Ion Antonescu, đã bảo vệ thành công các vùng lãnh thổ còn sót lại trước các lực lượng Đức và Áo-Hung do Thống chế August von Mackensen chỉ huy. Tướng Alexandru Averescu đã chỉ huy Tập đoàn quân số 2 trong các chiến thắng trong trận Mărăști (22/7 đến 1/8/1917) và trận Mărășești (6/8 đến 8/9/1917).

Sau cuộc Cách mạng Nga, Romania bị cô lập và không thể tiếp tục chiến tranh, và buộc phải ký Hiệp ước Bucharest với các cường quốc Trung tâm. Sau đó, vào năm 1919, trong Hiệp ước Versailles, Điều 259, Đức đồng ý từ bỏ tất cả các lợi ích mà Hiệp ước Bucharest mang lại vào năm 1918. Sau cuộc tấn công thành công ở mặt trận Thessaloniki, đưa Bulgaria ra khỏi cuộc chiến, Romania tái tham chiến vào ngày 10/11/1918, một ngày trước khi kết thúc cuộc chiến ở phía Tây.

Sau khi Tướng (sau này là Nguyên soái) Ion Antonescu lên nắm quyền vào tháng 9/1940, Romania đã ký Hiệp ước ba bên với phe Tr.ục và sau đó tham gia vào Chiến dịch Barbarossa vào năm 1941. Một lực lượng viễn chinh xâm lược Liên Xô ở Bessarabia và miền nam Ukraine, cùng với Wehrmacht của Đức. Lực lượng viễn chinh, Tập đoàn quân Antonescu, được thành lập vào ngày 22/6/1941 bao gồm Tập đoàn quân số 3, Tập đoàn quân số 4, Quân đoàn 2 và Sư đoàn bộ binh 11. Quân đoàn 3 bao gồm Quân đoàn 4 (Sư đoàn 6 và 7 Bộ binh), Quân đoàn kỵ binh, Quân đoàn sơn cước, hai tiểu đoàn pháo binh riêng biệt và Bộ chỉ huy phối hợp tập đoàn quân số 3 của Không quân. Tập đoàn quân số 4 gồm Quân đoàn 3, Quân đoàn 5, Quân đoàn 11 (hai lữ đoàn pháo) và Bộ tư lệnh phối hợp tập đoàn quân 4. Tập đoàn quân lục quân cấp 2, dưới quyền của Thiếu tướng Macici, kiểm soát các Sư đoàn bộ binh 9 và 10 và Lữ đoàn 7 kỵ binh. Ngoài ra, Divizia 1 Blindată được thành lập để phục vụ ở Mặt trận phía Đông. Cuộc tấn công đầu tiên của Tập đoàn quân cùng với Tập đoàn quân 11, Chiến dịch Munchen, giúp Romania chiếm lại lãnh thổ ngay phía đông Dnister, một phần trước đây của Moldavia. Quân đội Romania đã chứng kiến ​​những trận đánh lớn đầu tiên của họ tại Odessa và Sevastopol, và vào năm 1942 cùng với các lực lượng khác tiến sâu hơn vào lãnh thổ Liên Xô trong Chiến dịch Blue.

Thảm họa lớn nhất đối với lực lượng viễn chinh Romania trên Mặt trận phía Đông xảy ra tại Stalingrad, nơi trong cuộc phản công của Liên Xô vào tháng 11/1942, các lực lượng dàn trải mỏng của Tập đoàn quân số 3 (được triển khai ở phía bắc Stalingrad) và của Tập đoàn quân số 4 (được triển khai ở phía nam Stalingrad) đã bị tấn công bởi các lực lượng Xô Viết vượt trội hơn hẳn và chịu tổn thất tổng hợp khoảng 158.000 binh lính.

Từ tháng 4 đến tháng 5/1944, lực lượng Romania do Tướng Mihai Racovițǎ chỉ huy cùng với các thành phần của Tập đoàn quân số 6 của Đức chịu trách nhiệm bảo vệ miền Bắc Romania trong Cuộc tấn công Jassy-Kishinev lần thứ nhất của Liên Xô, và tham gia trận Târgu Frumos. Cuối tháng 8/1944, Hồng quân tiến vào miền đông Romania và tham gia trận Jassy diễn ra vào ngày 20–25/8/1944. Ngày 23/8/1944, một cuộc đảo chính do Vua Michael I của Romania lãnh đạo đã hạ bệ Thống chế Antonescu và thành lập chính phủ thân Liên Xô. Người ta ước tính rằng cuộc đảo chính hoàng gia đã rút ngắn cuộc chiến được sáu tháng. Romania đã sớm tuyên chiến với Đức, và các Tập đoàn quân số 1 và 4 đã bắt đầu hành động. Sau khi trục xuất tàn dư lính Đức cuối cùng khỏi Romania, Quân đội Romania tham gia Cuộc vây hãm Budapest và Cuộc tấn công Praha vào tháng 5/1945.

Sau khi Đảng Cộng sản Romania nắm chính quyền, Các Lực lượng Vũ trang Romania đã được cải tổ để giống mô hình Liên Xô. Nó được tái lập thành Quân đội Nhân dân Romania (tiếng Romania: Armata Populară Română) dưới sự giám sát ban đầu của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Emil Bodnăraș. Từ năm 1955 đến năm 1991, Quân đội Nhân dân Romania đã tham gia các sự kiện của Hiệp ước Warsaw, trong đó Romania là một thành viên. Trong thời kỳ này, quân đội được Liên Xô cung cấp vũ khí và trang bị. Từ năm 1947 đến năm 1960, đất nước chia thành 3 quân khu: Tây (Cluj), Đông (Bacău) và Nam (Bucharest).

Năm 1980, Lực lượng trên bộ Romania được tổ chức lại thành 4 Bộ tư lệnh lục quân: 1 (Bucharest), 2 (Buzau), 3 (Craiova) và 4 (Cluj-Napoca). Trong 4 Bộ tư lệnh Lục quân có 8 Sư đoàn cơ giới, 2 Sư đoàn xe tăng và 1 Lữ đoàn xe tăng, cũng như 4 Lữ đoàn sơn cước (các đơn vị bộ binh cơ giới chuyên biệt). Năm 1989, quân đội Romania có tổng cộng 2715 phương tiện chiến đấu: 945 xe tăng T-34-85 kiểu Liên Xô trong Thế chiến 2, 790 xe tăng T-55 / 55A / -55AM của Liên Xô, 415 xe tăng Romania chế tạo TR-77-580, 535 xe tăng TR-85-800 của Romania chế tạo và 30 xe tăng T-72 “Ural-1” của Liên Xô.

Quân đội Nhân dân được giải thể sau Cách mạng Romania vào đầu năm 1990 và được đổi tên thành Lực lượng Vũ trang Romania. Kể từ năm 1994, Romania đã tích cực tham gia chương trình Đối tác vì Hòa bình và đến ngày 29/3/2004, nước này chính thức gia nhập Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO). Trong cuộc ném bom của NATO vào Nam Tư năm 1999, Romania đã cho phép lãnh thổ và không phận của mình cho quân đội NATO và thậm chí còn gửi binh lính đến lực lượng Kosovo vào mùa hè năm 1999 để ổn định tình hình ở Kosovo và Metohija. Vào ngày 15/11/2002, Hungary, Romania, Slovakia và Ukraine thành lập một tiểu đoàn công binh đa quốc gia được gọi là Tisa, bao gồm một đại đội công binh thuộc các lực lượng vũ trang. Romania đã tham gia Chiến tranh ở Afghanistan từ tháng 7/2002, với quân số Romania được tăng từ 962 lên hơn 1.500 quân vào năm 2009. Các lực lượng vũ trang cũng đã tham gia Cuộc chiến ở Iraq từ năm 2003 đến tháng 8/2009, trong đó tổn thất của quân đội Romania lên tới 3 binh sĩ thiệt mạng và ít nhất 11 người bị thương. Tính đến tháng 4/2022, Romania có 429 quân nhân được triển khai trong các nhiệm vụ quốc tế. Các đợt triển khai lớn nhất là: 203 quân ở Bosnia và Herzegovina như một phần của EUFOR Althea (giám sát việc thực thi quân sự của Thỏa thuận Dayton), 101 quân ở Ba Lan trong khuôn khổ Sự hiện diện tăng cường của NATO và 54 quân ở Kosovo như một phần của KFOR (gìn giữ hòa bình quốc tế do NATO lãnh đạo ở Kosovo).

Lực lượng Mặt đất đã đại tu trang thiết bị của họ trong những năm gần đây và ngày nay là một quân đội hiện đại. Họ đang tham gia sứ mệnh gìn giữ hòa bình ở Afghanistan, cùng với các nước NATO khác. Lực lượng trên bộ hiện đang có kế hoạch thay thế các phương tiện TAB APC bằng các xe bọc thép mới được sản xuất cùng với công ty Rheinmetall của Đức. Không quân hiện đang vận hành các máy bay chiến đấu MiG-21 LanceR của Liên Xô hiện đại hóa và 17 máy bay chiến đấu F-16 A / B Block 15 MLU. Lực lượng Không quân cũng đã nhận được 7 máy bay không vận chiến thuật C-27J Spartan mới, nhằm thay thế phần lớn lực lượng vận tải cũ. Hai khinh hạm Type 22 cũ của Hải quân Hoàng gia Anh đã được hiện đại hóa đã được Lực lượng Hải quân mua lại vào năm 2004 và thêm bốn tàu hộ tống tên lửa hiện đại sẽ được đưa vào biên chế trong vài năm tới. Ba trực thăng IAR 330 Puma NAVAL sản xuất trong nước cũng đã được Lực lượng Hải quân đặt hàng và được đưa vào trang bị vào cuối năm 2008. Tính đến năm 2021, Romania có tổng cộng 675 xe tăng, 1500 xe bọc thép, 800 khẩu pháo và 240 hệ thống tên lửa.

Quân đội Romania về cơ bản sẽ trải qua một cuộc tái cơ cấu ba giai đoạn. Tính đến năm 2017, hai giai đoạn đầu tiên đã được hoàn thành. Năm 2015 đánh dấu sự kết thúc của giai đoạn thứ hai khi các lực lượng vũ trang đạt được khả năng tương thích với các lực lượng NATO. Vào năm 2025, giai đoạn dài hạn sẽ được hoàn thành. Các giai đoạn nhằm hiện đại hóa cơ cấu của các lực lượng vũ trang, giảm biên chế cũng như tiếp thu công nghệ mới hơn và cải tiến hơn, tương thích với các tiêu chuẩn của NATO. Quân đội coi thiết bị lỗi thời từ thời Liên Xô là một hạn chế lớn và dự định thay thế máy bay chiến đấu MiG-21 vào năm 2020 và mua trực thăng chiến đấu hiện đại, theo một kế hoạch của chính phủ vào tháng 8/2017. Romania cũng mua hệ thống phòng không MIM-104 Patriot, xe bọc thép, tàu hộ tống và M142 HIMARS của Mỹ.

Tính đến năm 2021, Lực lượng vũ trang có 68.500 quân nhân tại ngũ và 53.000 quân dự bị. Lực lượng trên bộ có quân số được báo cáo là 35.800, Không quân 10.700, Lực lượng Hải quân 6.600 và Lực lượng liên quân 16.500, vào năm 2020. Tổng chi tiêu quốc phòng hiện chiếm 2,02% tổng GDP quốc gia, tương đương khoảng 5,7 tỷ USD. Tính đến năm 2022, Romania được xếp hạng 38 trong số 140 quốc gia được xem xét để đánh giá sức mạnh quân sự hàng năm.



Nghiên Cứu Lịch Sử

Võ Phương Lan
Võ Phương Lan

Yêu thích lịch sử và đọc sách

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Đọc Nhiều

Mới Đăng

- Quảng cáo -

Cùng Chuyên Mục
Recommended to you