Wednesday, July 6, 2022

Tôn Quyền khéo dùng nhân tài, lập nên vị thế bất bại thời Tam Quốc (P.2)

-

  • Tiếp theo Phần 1

Vì là người giỏi trân quý sở trường, quên đi sở đoản của người khác, nên Tôn Quyền không ngại đề bạt nhân tài, khiến Đông Ngô có được nền chính trị vững chãi, dân giàu nước mạnh.

Tôn Quyền có tài dùng người, nhất là những lúc nguy cấp mang tính sống còn, thì tài năng này càng được phát huy xuất sắc hơn. Ông lần lượt đề bạt Chu Du, Lã Mông, Lục Tốn làm thống soái, và tất cả họ đều phát huy tốt năng lực của mình. Trong trận chiến Xích Bích, Chu Du đã liên minh Lưu Bị cùng chống Tào, lấy yếu đánh mạnh, đánh bại quân Tào, củng cố cơ nghiệp của Đông Ngô. Lã Mông không chỉ lập nhiều chiến công, trong trận Di Lăng ông đã phối hợp cùng Lục Tốn đánh bại quân Thục, mở rộng phạm vi thế lực của Đông Ngô. Lục Tốn trong trận Di Lăng đại thắng quân Thục, lại nhiều lần đánh bại quân Ngụy, trở thành trụ cột vững chắc của Đông Ngô.

Với những nhân tài kiệt xuất này, Tôn Quyền càng thêm kính trọng, đối đãi họ bằng cả lễ nghĩa và chân thành. Ông coi Chu Du như một người anh, khi Chu Du mất, ông đã “mặc tang phục khóc tang, khiến trên dưới đều cảm động”. Mãi đến khi xưng đế, ông vẫn xúc động nói rằng: “Trẫm nếu không nhờ Chu Công Cẩn, thì không thể trở thành hoàng đế được!”.

Đối với Lã Mông, Tôn Quyền hết sức tán thưởng, khen ông “mưu lược đầy mình”. Khi Lã Mông bệnh nặng, ông rất quan tâm, không tiếc chi tiền để mời đại phu chẩn đoán và điều trị, còn quan sát tình trạng sức khỏe của Lã Mông, thấy ông ăn uống được thì mặt mày rạng rỡ, còn không thì lòng dạ bồn chồn đứng ngồi không yên. Khi Lã Mông qua đời, tiếng khóc thương của ông để lộ chân tình, cảm động mọi người chung quanh.

Đối với Lục Tốn, ông đặc biệt tin tưởng, đặc biệt dành ra một con dấu riêng. Mỗi khi trao đổi thư từ với bên Thục Hán, ông luôn để Lục Tốn xem qua, Lục Tốn mà  thấy có chỗ không ổn, thì có thể tự mình chỉnh sửa, rồi đóng dấu gửi đi. Năm Hoàng Võ thứ 7, Đại Tư mã Tào Hưu của nước Ngụy thống lãnh đại quân xâm lược phương nam, Lục Tốn dẫn binh nghênh chiến, Tôn Quyền đã đích thân cầm roi cho ông. Về sau, Tôn Quyền lại để Lục Tốn phò tá Thái tử Tôn Đăng trấn thủ Vũ Xương, và giao ông chức Tổng đốc, có thể nói là càng thêm tín nhiệm.

Tuyên dương Phật Pháp, tịnh hóa nhân tâm

Khương Tăng Hội là cao tăng nổi tiếng của Phật giáo, ông sinh tại Giao Chỉ và được xem là thiền sư đầu tiên được ghi nhận trong lịch sử Phật giáo Việt Nam. Thiền sư Khương Tăng Hội từng đến Đông Ngô dựng nhà tranh và đúc tượng Phật, bắt đầu sứ mệnh truyền bá Phật Pháp. Khi đó, người dân nước Ngô vẫn chưa có mấy ai biết về Phật giáo và cảm thấy rất kỳ lạ, các quan địa phương đã trình báo việc này lên Tôn Quyền.

Tôn Quyền bèn cho triệu kiến thiền sư, và hỏi ông có gì chứng minh sự mầu nhiệm của Phật Pháp. Thiền sư đáp: “Tuy Đức Phật nhập Niết Bàn đã nghìn năm, nhưng xá lợi xương của Ngài vẫn thần diệu vô cùng”. Tôn Quyền cho rằng ông có ý thổi phồng, bèn nói: “Nếu nhà ngươi có thể lấy được xá lợi, ta sẽ dựng chùa cho nhà ngươi, nếu không sẽ xử lý y theo quốc pháp”. Thiền sư xin cho thời hạn hạn bảy ngày, và nói với chúng đệ tử: “Phật Pháp hưng suy chính tại lúc này đây, nếu không thành tâm nguyện cầu Đức Phật bảo hộ, Phật Pháp làm sao có thể lưu truyền về sau được nữa?”.

Thiền sư Khương Tăng Hội cùng các đệ tử trai giới tắm gội, đả tọa trong tĩnh thất, rồi đặt cái bình bằng đồng ở trên bàn, bắt đầu đốt hương cầu nguyện. Đợi đến ngày thứ bảy, trong bình vẫn không thấy có gì. Thiền sư xin thêm bảy ngày nữa, nhưng đến ngày thứ bảy, mọi chuyện vẫn như cũ. Tôn Quyền cho rằng thiền sư cố tình vẽ chuyện dối gạt mình, dự tính gia tội thiền sư, nhưng thiền sư lại xin gia hạn thêm bảy ngày nữa. Đến chạng vạng tối ngày thứ bảy vẫn không thấy xá lợi, chúng đệ tử đều kinh hãi, sợ Tôn Quyền trách tội thì không gánh nổi.

Tuy nhiên, đến canh năm, bỗng nghe thấy trong bình có tiếng leng keng, thiền sư đi kiểm tra, quả nhiên có được xá lợi. Sáng hôm sau, thiền sư dâng xá lợi cho Tôn Quyền. Tôn Quyền triệu tập văn võ bá quan đến xem, chỉ thấy xá lợi tỏa ánh hào quang ngũ sắc, trông thật lung linh huyền ảo. Tôn Quyền cầm cái bình lên, đổ xá lợi xuống cái khay bằng đồng, xá lợi vừa rơi xuống, cái khay đồng lập tức vỡ tung. Tôn Quyền kinh ngạc nói: “Đây đúng thật là bảo vật thế gian hiếm có”. Thiền sư nói: “Xá lợi không chỉ tỏa hào quang tứ phía, mà lửa mạnh đốt cũng không cháy, chùy sắt đập không vỡ”.

Tôn Quyền bèn hạ lệnh cho mọi người thử nghiệm. Thiền sư lần nữa phát nguyện: “Phật Pháp mới được truyền bá, chúng sinh nương nhờ ân trạch của Phật Pháp, cúi xin Phật Tổ lần nữa triển hiện thần tích hiển thị uy linh”. Tôn Quyền cho người đặt xá lợi trên cái đe sắt, rồi lệnh cho đại lực sĩ dùng chùy sắt đập thật mạnh. Kết quả cả chùy sắt lẫn cái đe đều bị hư hại, nhưng xá lợi vẫn nguyên vẹn như ban đầu. Tôn Quyền vô cùng thán phục, bèn cho người dựng tháp Phật, từ đó Phật giáo bắt đầu hưng thịnh ở phía tây sông Trường Giang.

Bởi vì Tôn Quyền ủng hộ Phật giáo truyền bá, nên người dân nhờ vậy mà có được nơi gửi gắm tinh thần trong thời buổi loạn lạc, điều này giúp ích rất nhiều cho sự an định lòng người ở vùng Giang Đông.

Xác lập vị trí bất bại thời Tam Quốc

Tôn Quyền ở vào thời kỳ chiến tranh loạn lạc, sở dĩ ông có thể chống lại Tào Tháo ở phương bắc và Lưu Bị ở phía tây, thứ nhất là vì ngoại giao ông có thể lấy nhu khắc cương, thứ hai là vì ông giỏi đề bạt nhân tài phụng sự cho đất nước.

Trong thời Tam Quốc phân tranh, ông thường cúi mình nhẫn nhục hoặc mượn sức một bên để tránh gây thù chuốc oán với cả hai bên. Như trong những ngày đầu, ông đã tiếp nhận các chức vị Thảo lỗ tướng quân, Thái thú Cối Kê của Tào Tháo; trong trận Xích Bích, ông đã liên minh với Lưu Bị cùng chống lại Tào Tháo; trong trận Kinh Châu, ông đã hợp sức với Tào Tháo để đánh bại Quan Vũ, đoạt lại Kinh Châu; trong trận Di Lăng, để tránh nước Ngụy thừa cơ đánh úp, ông đã dâng thư xưng thần với Ngụy Văn Đế và được phong là Ngô vương; sau chiến thắng trong trận Di Lăng, ông chủ động xin lỗi Lưu Bị để khôi phục mối quan hệ giữa Ngô và Thục, khiến Tào Ngụy không dám manh động. 

Ngoài ra, như anh trai ông là Tôn Sách đã nói với ông: “Cất quân Giang Đông, quyết được thua giữa trận ta và trận địch, tranh hùng cùng thiên hạ, thì em không bằng anh, nhưng cất người hiền, dùng người tài, khiến ai cũng hết sức giữ đất Giang Đông, thì anh không bằng được em. Em nên nghĩ đến cơ nghiệp của cha anh đã khó nhọc mới gây dựng nên, tự lo liệu cho khéo”. 

Tôn Quyền bởi có tầm nhìn độc đáo, vào mỗi lúc then chốt đều có thể lấy yếu đánh mạnh, lấy ít thắng nhiều, khiến Đông Ngô trước sau đều ở vào thế bất bại.

Theo Epoch Times
Vũ Dương biên dịch



DKN.TV

Phát Bùi
Phát Bùi
Sáng đi làm.
Chiều đi học.
Tối làm homework.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Đọc Nhiều

Mới Đăng

- Quảng cáo -

Cùng Chuyên Mục
Recommended to you