Wednesday, March 3, 2021

Truyền kỳ Đức Phật và con đường đến cõi vĩnh hằng (Kỳ 5): Ra tay thi thố, thuần phục thú hoang

-


Lại nói về việc Thái tử Shiddhartha tham gia cuộc tranh tài kén rể. Khi chàng đang giương cây cung lên thì bỗng nghe một tiếng ‘rắc’ – cây cung gãy làm đôi. 

Thái tử yêu cầu: 

– Hãy đem cho ta một cây cung khác tốt hơn!

Một vị quan đại thần nói lớn: 

– Thái tử Shiddhartha! Trong cung điện chúng tôi có một cây cung cổ. Đó là cây cung của một vị tướng tài ba nhất. Nhưng kể từ khi vị ấy qua đời, thì không còn ai có đủ sức để dùng nó. Chẳng hay ngài có sử dụng nổi cây cung đó không?

Thái tử không ngần ngại đáp: 

– Hãy đem nó lại đây, ta sẽ dùng cây cung đó!

Cây cung được đưa đến theo yêu cầu của Thái tử. Tất cả đám đông đều hồi hộp, lo lắng, chăm chú nhìn khi Thái tử cầm chiếc cung trong tay. Chàng giương cây cung lên, từ từ kéo căng dây cung, rồi bất ngờ thả tay: “Phựt!” Một tiếng xé gió vang lên, âm thanh cánh cung bật ra cũng đầy uy lực. Sau khi đã ướm thử cây cung Siddharatha mới cài tên và giương lên, kéo mạnh hết cỡ… “Pưng!… âm thanh bậy cánh cung một lần nữa vang lên và mũi tên bay như xé gió lao về phía trước, xuyên thủng hồng tâm và bay mất hút. Đám đông sung sướng reo hò, tung hô: “Siddharatha thiên tuế! Thái tử thiên tuế!…”.

Vậy là Thái tử đã giành chiến thắng trong phần thi đầu tiên. Công chúa Yashohara không dám tin vào đôi tai mình. Nàng hé mở cặp mặt đen huyền, nhìn qua các kẽ ngón tay vẫn còn áp trên mặt và thầm cảm ơn Thượng đế đã nghe thấy lời cầu nguyện của nàng. Và trong lòng nàng càng thêm cảm phục Shiddhartha.

Một vị quan đại thần đứng lên công bố người thắng cuộc. Phần thi tiếp theo sẽ là “Đấu kiếm”. Mỗi chàng trai sẽ chọn một cái cây lớn nhất mà tự mình có thể chặt đứt nó bằng một nhát kiếm. Nếu ai có thể đốn hạ cây gỗ to hơn thì người đó giành chiến thắng. Các chàng trai đều lần lượt bước lên, thể hiện sức mạnh vô song của mình trong sự tán thán, reo hò huyên náo của đám đông. Có người có thể chặt đứt cái cây to bằng cả gang tay. Có người còn mạnh hơn, chặt đứt cây to chừng một gang rưỡi, hai gang, ba gang tay… Đến lượt Thái tử, chàng tiến đến một cây gỗ to, mà thân của nó có ba chạc mọc lên thành cụm ở cạnh nhau. Thái tử đứng trước cái cây, tuốt một đường kiếm nhanh như chớp, rồi tra kiếm lại vỏ. Dường như không ai kịp nhìn thấy đường kiếm của chàng. Không hay là nó có mảy may động chạm gì đến cái cây hay không, mà nó vẫn đứng yên ko nhúc nhích. Ngay cả khi Thái tử đã quay trở về đến vị trí của mình đứng mà cái cây vẫn không hề lay động. Đám đông xì xào bàn tán: Không hiểu vì sao lại như vậy!? Đúng lúc đó một cơn gió nhẹ nổi lên, cái cây bắt đầu nghiêng dần theo chiều gió và một tiếng: Ầm! vang lên. Cả cụm cây to đổ rầm xuống, để lộ gốc cây trơ trọi và một vết chém ngọt lịm. Đám đông hò reo: 

– Siddhartha đã thắng! Thái tử thiên tuế! thiên tuế…!

Vị quan chủ khảo tiếp tục công bố phần thi cuối cùng: “Phần thi đua ngựa”. Một con ngựa hoang chưa thuần dưỡng được đưa đến. Con ngựa bất kham cứ lồng lên, khiến cho đám lực sĩ phải gắng hết sức mới đưa được chú ngựa đến lễ đài. Không ai dám lại gần con ngựa. Một vài người thử cưỡi lên lưng nó, nhưng chỉ trong chốc lát đã bị hất ngã nhào xuống đất. Đám đông bắt đầu la ó trong sợ hãi, một số người hô lớn:

– Hãy dừng cuộc thi lại, đừng cho Thái tử lại gần con ngựa!

Nhưng, Shiddhartha đã rất bình tĩnh tiến lại gần con bảo mã. Kỳ lạ thay, con ngựa trở nên ngoan ngoãn khi Thái tử lại gần. Chàng vuốt nhẹ lên má, thì thầm vào tai nó và nhẹ nhàng nhảy phốc lên lưng chú ngựa, túm lấy cọng bờm hoang dày dặn của nó. Shiddhartha thúc nhẹ vào hông, con ngựa ngoan ngoãn phi nước kiệu chạy vòng vòng khắp lễ đài như một cuộc diễu hành. Đám đông trầm trồ tán thán trước uy dũng của Thái tử và một lần nữa được tận mắt chứng kiến lòng từ bi thánh thiện của Shaddatha có thể cảm động cả muôn loài.

Và tất nhiên Thái tử Shiddharatha đã giành chiến thắng trong cuộc thi. Ít lâu sau hôn lễ được tổ chức một cách long trọng. Thái tử Siddhartha và công chúa Yashohara trở thành vợ chồng. Đức vua và các quan Đại thần rất vui mừng vì mưu kế của họ đã thành công. Để chắc chắn rằng, con trai mình sẽ không còn nghĩ đến chuyện tu hành, nhà vua đã cho xây dựng riêng cho Thái tử một cung điện tráng lệ nhất. 

Chẳng hay, cuộc sống xa hoa, hoan lạc chốn hoàng cung có khiến Shiddhartha quên đi sứ mệnh của mình không? Xin mời quý độc giả đón đọc kỳ tiếp theo, với tựa đề: “Những cung điện vàng son”.

Tháo Bảo (tổng hợp).

*Bài viết có tham khảo tác phẩm: “Thái Tử SIDDHARTHA”, Tác giả: JONATHAN LANDAW, Dịch giả: Trịnh Thị Phương Liên và một số tài liệu khác…



DKN.TV

Avatar
Tùng
Tin vịt trên internet nhiều quá.
Có những thứ mình muốn, và cũng có những thứ mình cần. Những thứ mình cần quan trọng hơn.
Chúc mọi người có một ngày tốt lành.

Đọc Nhiều

Mới Đăng

- Quảng cáo -

Cùng Chuyên Mục
Recommended to you